Tiểu Khanh Bảo gật đầu thật mạnh, hai bàn tay nhỏ quệt ngang quệt dọc trên mặt: "Vâng, Bảo Bảo cũng giúp dì bóc ngô ạ!"
Lâm Hi Đường nhìn gương mặt lấm lem nước mắt trông chẳng khác nào một chú mèo con của cô bé thì không nhịn được cười, cô liền rút khăn giấy nhẹ nhàng lau sạch những vệt nước mắt còn đọng lại trên mặt cho cô bé, sau đó mới cẩn thận bẻ đôi bắp ngô vừa luộc chín ra rồi đưa cho cô bé một nửa.
Tiểu Khanh Bảo đón lấy nửa bắp ngô rồi ôm vào lòng giống như cách người lớn ôm một quả dưa hấu lớn vậy, cô bé đặt bắp ngô lên đùi mình, chăm chú và cẩn thận bóc từng hạt ngô một rồi xếp ngay ngắn vào chiếc đĩa sạch ở bên cạnh.
Lâm Hi Đường nhìn thấy cảnh tượng đáng yêu đó thì cảm thấy một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy cần phải được động viên và khen ngợi kịp thời, cô liền lên tiếng: "Bảo Bảo bóc ngô khéo quá, hạt nào ra hạt nấy nguyên vẹn luôn, giỏi thật nha!"
Cô bé nghe dì khen thì tỏ ra ngại ngùng cúi thấp đầu xuống, hai bên gò má đỏ ửng lên trông giống như hai quả táo chín.
Lâm Hi Đường nhìn cháu gái mỉm cười, cô bắt tay vào làm phần nhân bánh, trộn đều chỗ thịt băm và hẹ đã cắt nhỏ lại với nhau rồi nêm nếm thêm chút muối cho vừa vị.
Cô còn cẩn thận dùng đầu ngón tay lấy một chút xíu muối nở cho vào phần hẹ băm, làm như vậy thì khi đem luộc lên, há cảo nhân thịt heo hẹ sẽ không bị ngả sang màu vàng hay bị đắng, mà vẫn giữ được màu xanh tươi mơn mởn bắt mắt.
Ở các quán bán há cảo ngoài chợ cũng có bày bán sẵn vỏ há cảo làm sẵn, nhưng lúc sáng Lâm Hi Đường nhìn qua một lượt rồi vẫn quyết định không mua, vì loại vỏ làm sẵn đó trông thô và không ngon chút nào.
Chính vì vậy cô đã mua thêm bột mì về nhà tự làm, cô đong đếm theo tỉ lệ rồi cho thêm nước và chút muối vào nhào thành một khối bột mềm mịn, để bột nghỉ một lúc rồi mới đem cán ra, nhờ thế mà lớp vỏ há cảo làm ra vừa mịn màng lại vừa có độ dai ngon hoàn hảo.
Tiểu Khanh Bảo còn ghé đầu qua ngửi vỏ há cảo, thèm đến mức liếm môi: "Vỏ bột này ngửi thơm quá ạ."
"Dì dạy con gói há cảo nhé, đúng rồi, cứ đặt nhân vào trong vỏ há cảo như thế này, rồi nặn mép vỏ lại." Lâm Hi Đường ngồi sau lưng Tiểu Khanh Bảo, cầm tay chỉ cho cô bé.
Rất nhanh, trên tay Tiểu Khanh Bảo đã xuất hiện một chiếc há cảo ra dáng.
Tiểu Khanh Bảo dùng thìa múc một chiếc há cảo nhân ngô, cô bé thổi thổi, rồi cắn một miếng lớn, đôi mắt sáng rực nói: "Ngon quá..."
Lâm Hi Đường cầm hộp cơm giữ nhiệt đựng há cảo lên: "Con từ từ ăn nhé, dì mang mấy cái há cảo này qua cho bà Chiêu bên cạnh nếm thử."
Lúc này bà Chiêu cũng đang chuẩn bị nấu gì đó ăn, nghe tiếng gõ cửa liền ra mở.
"Bà Chiêu, cháu tự làm một ít há cảo, nhưng ăn không hết, nếu bà không chê thì ăn thử ạ."
Bà Chiêu mừng rỡ: "Thế này sao được chứ."
Lâm Hi Đường cười nói: "Bà đừng khách sáo, với lại cháu mới chuyển về đây, sau này chắc chắn có nhiều chuyện phải phiền đến bà ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


