Ngược lại, Tô Doanh lại chẳng chút hào hứng.
Một người phụ nữ xấp xỉ ba mươi, sự nghiệp thành công, đang tận hưởng cuộc sống độc thân vui vẻ, đùng một cái lại xuyên thành một cô nhóc nông thôn ở cái xó xỉnh nào không biết.
Hoàn cảnh xa lạ, gia đình xa lạ, ngay cả thân thể này cũng lạ lẫm, khiến cô hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn.
Tuyết Mai lôi kéo tay Tô Doanh: “Mạn Mạn, mau quỳ xuống đi.”
Nói rồi, chính cô bé đã quỳ thụp xuống trước mô đất, hai tay chắp lại trước ngực.
Tô Doanh vốn chẳng muốn làm theo, nhưng khi đối diện với ánh mắt nhiệt tình, đầy mong đợi và bướng bỉnh của đứa trẻ, cô biết nếu cứ cứng đầu đứng dại ra đó thì mất vui, đành bấm bụng quỳ xuống, hai tay chắp lại.
Tuyết Mai cực kỳ thích chơi đồ hàng với nguyên chủ. Suốt ngày hết đứa này làm bố thì đứa kia làm mẹ, rồi lượm lặt thứ gì đó đóng giả làm con cái, quanh đi quẩn lại hết nấu cơm, xuống ruộng lại tới đi học.
Trò con nít ấu trĩ đến mức Tô Doanh chẳng muốn phối hợp chút nào.
“Trời cao chứng giám, Tuyết Mai con…”
Thấy Tô Doanh cứ im thin thít không có động tĩnh gì, Tuyết Mai liền dùng cùi chỏ huých huých cô, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đến lượt cậu kìa.”
Tô Doanh bất lực liếc nhìn con bé một cái.
Tuyết Mai cười toe toét rất đỗi xán lạn, hạ thấp giọng nói: “Kết nghĩa chị em đó, mẹ tớ dạy thế này mà, đọc theo tớ đi, nhanh lên.”
Tô Doanh: “…”
Đúng là ấu trĩ hết sức!
Nhưng cuối cùng cô vẫn bấm bụng phối hợp một chút: “Tôi là Tô…”
Cô tuyệt đối từ chối tự gọi mình là Mạn Mạn. Trong cái thôn này có biết bao nhiêu là đứa tên Mạn Mạn rồi.
Ở đây, phàm là người nhà lười đặt tên hẳn hoi cho con gái, hoặc lười gọi tên cúng cơm, thì đều vơ đại cái tên Mạn Mạn mà gọi. Nhà nào nhiều con gái thì cứ Đại Mạn, Nhị Mạn... mà gọi.
Dù sao thì cái tên này nghe vẫn còn lọt tai hơn chán so với mấy cái tên kiểu Chiêu Đệ, Lai Đệ, Nhược Nam, hay Thiếu Nam... Ít nhất thì nó chỉ thể hiện sự ngó lơ, chứ chưa đến mức mang ác ý đầy rẫy như những cái tên kia.
Tuyết Mai thấy cô đã chịu mở miệng, liền hào hứng đọc tiếp bài văn khấn: “Hôm nay hai đứa tụi con ở nơi này kết nghĩa chị em. Trên có trời cao chứng giám, dưới có hậu thổ soi đường, phù hộ cho hai đứa con làm chị em tốt cả đời, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày.”
Tô Doanh ở trong lòng điên cuồng cà khịa: Cậu là một con nhóc còn chưa được đi học, học đâu ra lắm cái văn sớ như bà cụ non thế này hả? Bà nội cậu cũng thật là rảnh rỗi quá đi, răn dạy trẻ con toàn mấy thứ đâu đâu.
Tuyết Mai lại thọc thọc cô: “Mạn Mạn, nhanh lên nào.”
Tô Doanh đành phải cúi đầu vái lạy cho có lệ, cũng may là con nhóc này không bắt cô phải quỳ lạy bái đường thật sự.
Ngay khi cô đang bái bừa hai cái cho xong chuyện, thì từ đằng xa, một “quả bóng nhỏ” đang lăn long lóc chạy về phía này, chân bước dậm rầm rập.
“Quả bóng nhỏ” vừa chạy vừa gào lên: “Các chị chơi trò chơi mà không rủ em, em giận rồi đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
