Gió bắc lạnh buốt vô tình thổi qua, làm rụng sạch những chiếc lá bạch dương cuối cùng. Những cành cây khô khốc, trơ trọi đứng sừng sững giữa khoảng không khiến Tô Doanh có cảm giác bản thân giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Giữa đất trời bao la rộng lớn, cô thấy mình nhỏ bé chẳng khác nào một hạt bụi mờ, có thể bị cuốn phăng vào khoảng không vô định kia bất cứ lúc nào.
Lúc này ánh mặt trời vừa vặn chiếu rọi, bầu trời trong xanh đến mức gần như chói mắt.
Một chú chim sải cánh bay lượn trên cao, lớp lông vũ rực rỡ lấp lánh dưới ánh nắng, tỏa ra thứ ánh sáng tựa như đá quý.
Thật tự do tự tại làm sao!
Tô Doanh ngưỡng mộ không thôi. Cô cố ngửa đầu dõi theo bóng dáng loài chim bay, khẽ dang rộng hai cánh tay gầy guộc bắt chước tư thế tung cánh lượn lờ.
Tô Doanh nhỏ bé khi ấy lần đầu tiên biết được mình không phải con ruột của bố mẹ, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng vì bị vứt bỏ.
Thế nhưng khi bố nuôi đưa cô trở lại, cha mẹ ruột cũng chẳng thèm nhận cô. Họ rũ bỏ trách nhiệm bằng lý do con gái gả đi như bát nước hắt đi, làm gì có chuyện trả ngược về nhà.
Hai bên giằng co qua lại một hồi, cha mẹ ruột còn ăn vạ, tống tiền bố nuôi của cô mất một nghìn đồng.
Kể từ khoảnh khắc đó, cô biết mình chỉ là một gánh nặng, cha không thương mẹ không yêu, là một sự tồn tại thừa thãi.
Do đó cô đã lập lời thề, đời này sẽ không bao giờ trở thành gánh nặng của bất kỳ ai, cũng sẽ không để ai vứt bỏ mình thêm lần nào nữa. Cô phải tự tay làm chủ cuộc đời mình!
Khó khăn lắm mới gầy dựng được sự nghiệp thành công, cuộc sống nhỏ trôi qua vô cùng muôn màu muôn vẻ, thế mà đùng một cái... cô lại xuyên thành một đứa nhóc đáng thương.
Tuổi tác thì nhỏ thó, tiền bạc thì không có một xu, chân chính rơi vào cảnh hai bàn tay trắng.
Đáng sợ hơn cả chính là, gia đình mới mà cô vừa xuyên vào lại thuộc kiểu trọng nam khinh nữ đến mức u mê không lối thoát.
Ôi... Đúng là sống không còn gì luyến tiếc nữa mà.
“Mạn Mạn, mau lại đây!”
Cách đó không xa, một cô nhóc bọc kín mít tròn xoe như quả bóng đang cất tiếng gọi cô.
Tô Doanh bị cắt ngang dòng suy nghĩ một cách phũ phàng, cô lười biếng chẳng muốn nhúc nhích.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn bị đứa nhỏ kia kéo sền sệt qua đó. Hiện ra trước mắt hai người là một mô đất lớn, bên trên cắm ba cành cây khô.
Đây là đang đắp mộ giả đấy à?
Tô Doanh liếc nhìn cô nhóc bên cạnh. Cô bé tên là Tuyết Mai, là bạn thanh mai trúc mã sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm với nguyên chủ.
Hai đứa nhỏ mùa xuân thì hái rau dại, mùa hè cắt cỏ nuôi gia súc, mùa thu lượm cành củi khô, còn mùa đông rảnh rỗi thì tụ tập chơi đồ hàng.
Cô nhóc năm nay bảy tuổi, nước da vàng vọt, khuôn mặt bầu bĩnh trông hết sức bình thường. Nét đẹp duy nhất trên mặt cô bé chính là đôi lông mày vừa đen vừa rậm, tô điểm cho cặp mắt tuy không quá to nhưng lúc nào cũng sáng ngời lấp lánh.
Con bé nhìn Tô Doanh với ánh mắt háo hức, rực lửa, cứ như thể trò trước mặt là việc thú vị nhất trên đời này không bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
