“Cha mẹ vừa mới qua đời, chị dâu hai đã bắt đầu xa lánh, tìm mọi cách đuổi tôi ra khỏi nhà. Nếu ngay cả công việc này cũng mất, e rằng tôi thật sự không còn nơi nào để đi…”
Cô nâng đôi mắt đen long lanh như phủ một lớp nước lên, giọng yếu ớt nhưng đầy uất ức:
“Đồng chí đây không phải đang dồn tôi vào đường cùng sao? Chẳng khác nào đang ăn ‘bánh bao thấm máu người’…”
Phạm Tình Tuyết vốn có dung mạo thanh tú, mềm mại, là kiểu thiếu nữ ngây thơ điển hình. Cô luôn biết tận dụng vẻ ngoài của mình để đối phó với những kẻ tưởng cô yếu đuối mà muốn chèn ép.
Cô không chủ động gây sự nhưng nếu bị bắt nạt quá đáng, con thỏ trắng cũng sẽ lộ ra răng nanh.
Những lời nói tưởng chừng mềm yếu nhưng ẩn chứa mũi nhọn khiến sắc mặt Ngụy Hinh lập tức thay đổi.
Cô ta vội vàng đứng dậy giải thích với Nghiêm Văn Bác:
“Chủ nhiệm Nghiêm, sự việc không phải như vậy! Ngài đừng nghe cô ta nói bậy!”
Do động tác quá mạnh, chiếc ghế gỗ phía sau bị hất đổ xuống đất phát ra tiếng động chói tai.
Không kịp dựng ghế lên, Ngụy Hinh thầm nghiến răng mắng té tát Phạm Tình Tuyết trong lòng, cô ta gằn giọng:
“Tôi chỉ làm việc theo đúng quy định. Đồng chí Phạm không nên tùy tiện vu khống người khác; theo tôi biết tội bôi nhọ người khác cũng có thể bị bắt đi tù đấy!”
Phạm Tình Tuyết không nói lời nào, gương mặt trắng như sứ dần mất đi huyết sắc. Cô mím chặt môi, đôi mắt trong veo, kiên cường nhìn thẳng vào Ngụy Hinh.
“Vậy cho tôi hỏi đồng chí tuân theo quy định nào? Trực hệ của người đã mất được quyền thay ca, điều này đã được nêu rõ trong văn bản của nhà nước từ năm 1953 không phải sao?”
Trước đây, khi còn đi học, cô đã tìm hiểu kỹ về vấn đề này nên vô cùng chắc chắn rằng mình hoàn toàn có tư cách tiếp nhận vị trí của mẹ nguyên chủ.
Ánh mắt Nghiêm Văn Bác trở nên sắc lạnh, anh khẽ gật đầu tỏ ý tán thành lời Phạm Tình Tuyết nói.
Ngụy Hinh vốn không coi Phạm Tình Tuyết ra gì nhưng khi chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo của Nghiêm Văn Bác, tim cô ta khẽ thắt lại. Dù vậy, cô ta vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, cứng đầu tiếp lời:
“Quy định về chế độ đối với người qua đời của nhà nước ghi rõ:
‘Công nhân viên chức nếu tử vong hoặc bị thương dẫn đến hoàn toàn mất khả năng lao động trong khi làm việc, thì người thân trực hệ có năng lực làm việc, trong trường hợp đơn vị cần tuyển người, sẽ được ưu tiên tiếp nhận.’”
Cô ta dừng lại một chút, rồi nhấn mạnh:
Đến lúc đó cô ta sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Nếu hủy bỏ vị trí của Tưởng Thư Lan đồng thời bác bỏ quyền thay ca của con cái, thì Cửa hàng Bách hóa Quốc doanh sẽ có một vị trí làm việc trống.
Đúng lúc chủ nhiệm Chu đang muốn đưa cháu gái mình vào làm, Ngụy Hinh cũng có thể nhân tiện “ghi điểm” với cấp trên.
Càng nghĩ, cô ta càng cảm thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng đắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
