Hơn nữa một tiểu yêu tinh như thế này tốt nhất không nên xuất hiện trước mặt chủ nhiệm Nghiêm.
Nghĩ vậy, ánh mắt Ngụy Hinh khẽ lạnh đi.
Vì để chủ nhiệm Nghiêm không bị mê hoặc, cô nhất định phải đứng ra.
Ngụy Hinh khẽ vuốt bím tóc trước ngực, giọng điệu như vô tình mà hữu ý:
“Chủ nhiệm Nghiêm, người nhà cô ấy đã đồng ý để cô ấy tiếp nhận vị trí này chưa? Tôi nhớ con dâu thứ hai của Tưởng Thư Lan cũng đang làm nhân viên tạm thời ở đây, lại làm việc khá tốt. Có phải vị trí này nên ưu tiên cho cô ấy hơn không?”
Phạm Tình Tuyết khẽ nhíu mày, nâng mắt nhìn thẳng vào Ngụy Hinh.
Cô hiểu rõ đối phương đang cố ý làm khó mình.
Thực ra, bản thân cô không quá coi trọng vị trí nhân viên bán hàng mà ai cũng tranh giành này. Nhường cho Đinh Tuệ cũng không phải là không thể, dù sao kế hoạch tương lai của cô chưa bao giờ dừng lại ở một góc nhỏ.
Nhưng cô thật sự không ưa nổi thủ đoạn của hai chị em Đinh Tuệ và Đinh Ninh.
Để ép nguyên chủ làm thanh niên trí thức, thậm chí vĩnh viễn ở lại nông thôn không thể quay về thành phố, hai người họ đã không ngừng giở trò sau lưng.
Cuối cùng, họ còn bày mưu để nguyên chủ bị một kẻ thô bạo trong thôn cưỡng hiếp, buộc phải gả chồng ở nông thôn.
Nguyên chủ từng viết thư cầu cứu gia đình, nhưng bức thư ấy lại bị Đinh Tuệ phát hiện và đốt đi trước, hoàn toàn không để những người khác biết.
Hơn nữa, cách thời điểm kỳ thi đại học khôi phục vẫn còn hơn một năm nữa. Cô không thể không tham gia lao động sản xuất mà chỉ tập trung học tập, lại càng không muốn xuống nông thôn chi viện xây dựng mà lúc nào cũng phải đề phòng Đinh Ninh giở trò sau lưng. Huống hồ, cô vốn không biết làm việc đồng áng.
Vì vậy, vị trí nhân viên bán hàng ở Cửa hàng Bách hóa Quốc doanh, cô nhất định phải giành lấy.
“Tôi là con ruột của Tưởng Thư Lan, là người thân trực hệ của người đã mất, chẳng lẽ lại không có tư cách bằng một người không hề có quan hệ huyết thống sao?”
Giọng nói của Phạm Tình Tuyết nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, từng chữ rành mạch vang lên dứt khoát.
Ngụy Hinh siết chặt cây bút máy trong tay. Cô ta liếc nhanh về phía Nghiêm Văn Bác để dò ý rồi mới quay sang nhìn Phạm Tình Tuyết, cô gái trông có vẻ yếu mềm, dễ bắt nạt.
“Cô thì biết cái gì? Cô tưởng Cửa hàng Bách hóa Quốc doanh là nơi ai cũng có thể vào được sao?”
Cô ta hơi nhướng mày, khuôn mặt sạm đỏ lộ rõ vẻ khó chịu.
Để che giấu sự bực bội, Ngụy Hinh ngồi xuống, cầm tài liệu trên bàn lật qua loa vài dòng, cười nhạt rồi ném sang một bên, tỏ vẻ chẳng buồn quan tâm.
“Nhà tôi có ba anh em. Hai anh trai tôi đều là công nhân chính thức. Theo lý mà nói, tôi mới là người có đủ điều kiện nhất để thay ca. Đồng chí này, tôi không biết Đinh Tuệ đã cho cô lợi ích gì mà lại khiến cô ra sức bênh vực cô ta như vậy.”
Phạm Tình Tuyết khẽ cúi đầu, vẻ mặt thoáng nét buồn bã; những ngón tay thon dài nắm lấy dây túi vải vô thức siết chặt.
“Nhưng mà tôi phải làm sao đây?”
Cô nói nhỏ, giọng mang theo chút nghẹn ngào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)