Thương Ương do dự mất hai giây rồi vẫn bước vào thang máy, dù sao thì thời gian để lại cho cô cũng chẳng còn bao nhiêu. Người giám hộ nhẫn tâm kia đã đánh cô suốt ba tiếng đồng hồ nhưng lại chỉ xin nghỉ cho cô vào buổi sáng, nên bảy giờ mười phút sáng mai cô đã phải rời nhà để đến trường rồi.
Mà cái nơi tên Quang Minh này lại oái oăm thay, tận mười một giờ đêm mới chịu mở cửa, khiến cô chỉ có thể thừa lúc trời tối mà lén lút lẻn ra ngoài. Bây giờ đã là mười một giờ rưỡi, trước hai giờ rưỡi cô buộc phải quay về đi ngủ, nếu không sáng mai chắc chắn cô sẽ bị muộn học.
Đi taxi về mất khoảng một tiếng đồng hồ, vì vậy thời gian dành cho cô chỉ còn chưa đầy hai tiếng, nhưng như thế cũng đã đủ rồi.
Mùi thuốc lá nồng nặc khó chịu vương vất nơi đầu mũi, Thương Ương vừa mới bước vào đã cảm thấy buồn nôn, thế nên cô không nhịn được mà chậc lưỡi một tiếng. Có lẽ tiếng động này đã có tác dụng, người đàn ông đang hút thuốc kia liền ném điếu thuốc xuống đất rồi giẫm tắt.
“Nhóc con à, nhóc đến đây để tìm người lớn sao?”
Một giọng nói ngả ngớn nhưng đầy từ tính truyền đến.
Thương Ương quay đầu nhìn lại, người vừa lên tiếng là một thanh niên mặc áo sơ mi màu đỏ rượu với nụ cười đầy phong tình. Anh ta mở hai chiếc cúc áo ở cổ, chỉ cần cử động nhẹ một chút là có thể nhìn rõ xương quai xanh ẩn hiện dưới lớp áo.
Lòe loẹt.
Chỉ qua một cái nhìn, Thương Ương đã lập tức đưa ra kết luận như vậy.
Đôi mắt đẹp đẽ của Thôi Hách Nguyên khẽ cong lên, khi đối xử với trẻ nhỏ, anh ta cố ý hạ tông giọng để trở nên dịu dàng hơn.
Kết quả là cô nhóc kia chỉ liếc nhìn anh ta một cái rồi quay đầu đi chỗ khác, hoàn toàn không thèm để ý đến anh ta. Xem ra cũng khá cá tính đấy, chẳng lẽ trẻ con ở tuổi dậy thì đều như vậy sao?
Thôi Hách Nguyên không hề tức giận, ngược lại còn có hứng thú tiếp tục bắt chuyện với cô: “Nơi này không phải là chỗ để chơi đâu, có phải nhóc đi nhầm đường rồi không?”
Thương Ương vẫn tiếp tục giữ im lặng.
Thấy thái độ lạnh nhạt của cô, Thôi Hách Nguyên bĩu môi một cái rồi nháy mắt với người đàn ông đứng ở phía bên trái ngoài cùng.
Tạ Hành liếc nhìn anh ta một cái rồi dời tầm mắt, sau đó rũ mắt đánh giá cô gái rõ ràng đang là học sinh này. Đôi mắt ẩn giấu dưới bóng tối khiến người ta không thể nhìn thấu anh ấy đang suy nghĩ điều gì.
Cửa thang máy mở ra, Thương Ương nhanh chân bước ra ngoài.
Ba người phía sau cũng bám sát theo sau, quản lý của cửa hàng nhìn thấy bọn họ thì lập tức tiến lên đón tiếp và phục vụ tận tình.
Thôi Hách Nguyên đặt tay lên vai Tạ Hành rồi không nhịn được mà bật cười, trong lòng có chút tò mò hỏi: “Này, cậu nói xem bây giờ mấy cô bé chưa trưởng thành cũng thích đến sòng bạc chơi sao?”
“Cậu thấy có khả năng đó không? Thư mời không thể nào được gửi cho người vị thành niên được.” Ngụy Diên Tỵ lườm anh ta một cái, sau đó khoanh tay thong thả bước lên tầng hai.
“Tôi lại chẳng biết điều đó chắc, tôi chỉ là tò mò không biết đứa nhỏ đó vào đây bằng cách nào thôi.”
Tạ Hành nhìn theo hướng Thương Ương vừa rời đi, trầm giọng dặn dò quản lý đi kiểm tra thư mời của cô. Quản lý nhận được chỉ thị liền vội vàng rời đi ngay lập tức.
Với tư cách là sòng bạc ngầm lớn nhất Kinh Thành, môi trường ở Quang Minh không hề kém cạnh so với những thành phố sòng bạc nổi tiếng. Nơi đây hội tụ đầy đủ hơn hai mươi loại hình đặt cược khác nhau, mỗi một bàn chơi đều vây kín người xung quanh.
Trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa hòa quyện với hương xì gà, tiếng cụng ly giòn giã cùng những cuộc trò chuyện xã giao diễn ra tấp nập. Những người đàn ông và phụ nữ trong trang phục rực rỡ đang chìm đắm trong cuộc vui, đồ trang sức lấp lánh cùng những chiếc đồng hồ đắt tiền đều đang phô trương sự giàu có của họ.
Trong tầm mắt, tất cả đều là sự nuông chiều quá mức đối với các giác quan. Những chiếc đèn chùm pha lê tỏa ra nhiệt lượng vô hình, bao phủ lên những người chơi đang hăng máu với gương mặt hồng hào. Cách trang trí ở đây chỉ có thể dùng từ kim bích huy hoàng để mô tả, toàn bộ đại sảnh đều chìm đắm trong thứ ánh sáng rực rỡ và lộng lẫy.
Thương Ương đã lâu lắm rồi chưa đến sòng bạc, hiện giờ đứng ở nơi này, cô bỗng có ảo giác như mình đã quay trở về ổ cũ vậy.
Trong tay cô chỉ có hai vạn tệ, chắc hẳn là người nghèo nhất trong cái sòng bạc Quang Minh này rồi. Sau khi đổi hết tiền thành phỉnh, cô đi đến bàn quay roulette và dừng bước.
Vừa vặn một ván chơi vừa kết thúc, giữa những tiếng reo hò phấn khích và những tiếng thở dài không cam lòng, cô gái chia bài xinh đẹp nở một nụ cười dịu dàng, nhanh chóng dọn dẹp xong tàn cuộc rồi ra hiệu cho mọi người có thể bắt đầu đặt cược ván mới.
Thương Ương đi vào phía bên trong, không ít người liên tục nhìn về phía cô với vẻ tò mò. Khẩu trang và mũ khiến cô trông có vẻ hơi kỳ lạ giữa đám đông này, cộng thêm khí chất và vóc dáng đó, nhìn thoáng qua là biết ngay dáng vẻ của một học sinh. Vì vậy, những ánh mắt đánh giá xung quanh cô vẫn chưa bao giờ dừng lại.
Trò chơi vòng quay roulette là một loại hình phổ biến trong sòng bạc, các ô số được đánh số từ 0 màu xanh lá cây và từ 1 đến 36 với hai màu đỏ đen xen kẽ. Người chia bài sẽ tung một quả bóng nhỏ vào vòng quay đang chuyển động, cuối cùng quả bóng sẽ ngẫu nhiên rơi vào một trong các ô đó.
Người chơi có thể chọn cược đơn, tức là chỉ đặt cược vào một con số duy nhất với tỷ lệ thắng lớn nhất là 1 ăn 35. Tiếp theo là cược đa, tức là đặt cược vào nhiều con số, hoặc đặt cược vào màu đỏ đen, lẻ chẵn, lớn nhỏ. Tương ứng với việc độ khó giảm dần thì tỷ lệ trả thưởng cũng sẽ thấp đi.
Rất nhiều người đã bắt đầu đặt cược, cũng có một số người vẫn đang đứng quan sát, và Thương Ương thuộc nhóm người thứ hai đó, bởi vì cô dự định sẽ đặt cược vào cửa có độ khó cao nhất và tỷ lệ trả thưởng cũng lớn nhất.
Thương Ương đặt toàn bộ hai vạn tệ của mình vào một lượt, nếu thua thì cô sẽ chẳng còn một xu dính túi, nhưng nếu thắng thì cô sẽ có được bảy mươi hai vạn. Đây là một sự lựa chọn mang tính tất tay, vô cùng táo bạo.
Dưới sự điều khiển của cô gái chia bài, quả bóng nhỏ rơi vào vòng quay và bắt đầu chuyển động. Theo sự chuyển động của vòng quay và quả bóng, Thương Ương phớt lờ sự ồn ào xung quanh mà bình tĩnh tính toán trong lòng.
Chẳng bao lâu sau, cô đặt toàn bộ số phỉnh trong tay mình vào ô số 33 màu đen trên bàn cược. Những người xung quanh nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc, bởi vì ở tầng một này, chẳng mấy ai dám đặt cược liều lĩnh như vậy cả.
Để đảm bảo an toàn và cầu ổn, đa số những người có kinh nghiệm sẽ chọn cược góc, thi thoảng có vài người gan dạ cũng chỉ chơi cược hàng, tức là chọn ba con số bất kỳ. Kiểu người vừa đến đã trực tiếp đặt cược vào một con số duy nhất như thế này thật sự là không thông minh chút nào.
“Trời ạ, lại có kẻ dám chơi cược trực tiếp kìa ha ha ha ha, đúng là đến để biếu tiền mà!”
“Cô em nhỏ này trà trộn vào đây bằng cách nào vậy? Trông có vẻ như chưa vị thành niên ấy, chắc là không biết chơi nên mới đặt cược bừa bãi thôi.”
“Không biết chơi thì đứng sang một bên mà xem đi, vào đây làm loạn cái gì chứ, làm cho dòng suy nghĩ của tôi rối hết cả lên rồi.”
“Thật không nhìn ra đấy, cô bé này trông tuổi tác không lớn mà gan đánh bạc lại không hề nhỏ, có phải là ở nhà xem phim quá nhiều nên mới đến đây chơi thử không?”
Xung quanh vang lên rất nhiều tiếng chế nhạo hoặc trêu chọc, nhưng nhìn thấy số phỉnh trong tay Thương Ương không nhiều, bọn họ cũng chỉ coi như đang xem một trò náo nhiệt mà thôi.
Thương Ương làm ngơ trước những âm thanh đó, nếu là ở một nơi khác thì với tính cách của mình, cô đã sớm mắng lại rồi. Nhưng ở trong sòng bạc, cô vẫn lựa chọn cách hành xử cẩn trọng.
Dù sao cô cũng đến đây để thắng tiền nên không thể gây rắc rối, việc có thể thuận lợi mang tiền ra ngoài hay không cũng là một loại bản lĩnh.
Tại phòng bao riêng tư trên tầng hai, ngoài rượu ra thì trong phòng còn có đầy đủ các trang thiết bị trò chơi, đương nhiên là tinh xảo và xa hoa hơn hẳn so với dưới lầu. Hơn nữa, từ cửa sổ nhìn xuống có thể quan sát được phần lớn khung cảnh của sòng bạc.
Ngụy Diên Tỵ đang ngậm một điếu thuốc, ngón tay gõ nhè nhẹ lên bậu cửa sổ theo nhịp điệu. Đột nhiên, tầm mắt của anh ấy dừng lại ở một chỗ nào đó, anh ấy nheo mắt nhìn kỹ rồi để lộ vẻ mặt kinh ngạc.
“Hách nhi, Hách nhi! Mau lại đây, mau lại đây xem tôi nhìn thấy cái gì này!” Anh ấy vội vàng kéo Thôi Hách Nguyên đang bận rộn rót rượu lại gần cửa sổ, động tác vô cùng gấp gáp.
Thôi Hách Nguyên đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, anh ta mới chỉ vừa kịp nhấp một ngụm rượu: “Tốt nhất là cậu gọi tôi lại để xem mỹ nhân, nếu không tôi sẽ xử cậu đấy!”
Theo hướng chỉ của Ngụy Diên Tỵ, Thôi Hách Nguyên không phụ sự kỳ vọng, lập tức nhìn thấy Thương Ương đang đứng cạnh bàn cược. Đôi mắt anh ta trợn tròn, căng thẳng đến mức nửa ngày trời cũng không thốt ra được lời nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)