“Có chuyện gì thế?”
Tạ Hành gọi điện xong rồi cất điện thoại vào túi. Thấy gương mặt Thôi Hách Nguyên lộ vẻ kinh hãi như vừa bị sét đánh, anh liền tiến về phía hai người họ.
“Hành à, nói ra chắc cậu không tin đâu. Sòng bạc lại có một đứa trẻ vị thành niên lẻn vào, đã thế còn tham gia đặt cược nữa chứ. Cậu bảo chủ nơi này sẽ bị phạt tù bao nhiêu năm đây?”
Vẻ mặt Thôi Hách Nguyên trông như sắp héo úa đến nơi.
Tạ Hành nhìn xuống bàn đặt cược rồi bật cười: “Tôi không biết, dù sao tôi cũng chẳng phải là ông chủ.”
“Cậu xem cậu đang nói tiếng người đấy à?” Thôi Hách Nguyên bất mãn lườm anh một cái, “Đã tra được thông tin của nhóc con đó chưa? Vệ sĩ để người vào chắc chắn là vì có thư mời rồi.”
Nhưng tại sao thư mời lại rơi vào tay đứa nhỏ đó được chứ?
Tạ Hành nhấp một ngụm rượu rồi lắc đầu: “Vẫn chưa, nhưng sắp có rồi.”
Ngụy Diên Tỵ vẫn luôn chăm chú quan sát bàn cược, dáng vẻ vô cùng kỹ lưỡng: “Tôi nói cho hai cậu hay, con bé đó không hề đơn giản đâu. Cô bé đặt toàn bộ chip vào ô số 33 đen đấy.”
“Cái gì? All in luôn sao, gan dạ quá nhỉ!”
Cách chơi này cũng khiến Tạ Hành có chút kinh ngạc. Anh nhìn xuống từ cửa sổ, chiếc mũ che khuất phần lớn gương mặt cô gái. Mái tóc dài mảnh dẻ được búi vội sau gáy, cô đang nhìn chằm chằm vào bàn xoay mà không hề động đậy.
Cơ thể cô không hề căng thẳng mà những động tác nhỏ lại rất thoải mái. Thậm chí cô còn ôm chai Coca ngậm ống hút uống, trông như thể chỉ đang chơi đùa cho vui vậy.
Trong phòng bao ngoài ba người họ còn có những người bạn khác, hầu hết đều đang vây quanh bàn chơi. Thấy ba người họ cứ đứng canh ở cửa sổ không nhúc nhích, họ liền lên tiếng rủ rê chơi cùng nhưng Ngụy Diên Tỵ đã từ chối. Những người kia cũng không ép buộc.
Dù sao thì trong căn phòng này, ba người họ mới là những người có quyền quyết định nhất.
Tốc độ quay của vòng xoay ngày càng chậm lại. Những người đã đặt cược xung quanh bàn đều nín thở tập trung, không một ai còn ồn ào nữa mà đều dán chặt mắt vào những con số và quả cầu nhỏ trên bàn xoay.
Điều đặc biệt nhất chính là Thương Ương. Thần thái cô vô cùng thư thái, không hề thấy chút cảm xúc căng thẳng nào. Cô còn lấy điện thoại ra lướt xem video ngắn, thấy bình luận thú vị còn không nhịn được mà cười thành tiếng.
Gã đàn ông đứng cạnh cô hoàn toàn tin rằng Thương Ương chỉ theo bậc tiền bối trong nhà đến chơi cho biết thôi. Dáng vẻ ung dung tự tại này cộng với số chip không quá nhiều trên bàn thì phán đoán đó gần như là chắc chắn rồi.
Đến thời điểm thích hợp, cô gái chia bài hô dừng đặt cược rồi vung tay ngang mặt bàn một cái. Những người đang định đặt thêm bị gọi dừng thì cảm thấy hơi bực bội.
Quả cầu bắt đầu giảm tốc. Thương Ương cất điện thoại rồi nhìn về phía bàn xoay. Tốc độ xoay ngày càng chậm, hơi thở của những người xung quanh ngày càng dồn dập, nhưng gương mặt của cô gái chia bài vẫn xinh đẹp như cũ.
Thương Ương nhìn đối phương một cái rồi đôi mắt cong lên. Cô gái chia bài dường như nhận ra cô đang mỉm cười với mình, nên nụ cười công thức trên mặt cũng trở nên chân thật hơn một chút, giống như đang chúc cô may mắn.
Cuối cùng, quả cầu dừng lại ở ô số 33 đen. Hiện trường bùng nổ những tiếng kinh hô đầy kinh ngạc, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô gái nhỏ tuổi kia. Sự chấn động mạnh mẽ này lan tận đến cả những người ở tầng hai.
Thôi Hách Nguyên liên tục thốt lên mấy tiếng vãi chưởng, kích động đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. May mà Tạ Hành đã kịp thời đè anh ta xuống.
“Đỉnh vãi chưởng luôn, cái này là vận may tốt thôi sao? Đây là vận may bùng nổ luôn rồi!”
Ngụy Diên Tỵ cũng sững sờ. Anh ấy cứ ngỡ nhóc con kia chỉ gan lớn, không ngờ vận may cũng tốt đến thế, cứ như được Thần Tài nhập vào người vậy.
“Đây là phúc lợi dành cho người mới à? Mẹ kiếp, biết thế lần đầu lên bàn tôi cũng chơi một ván cho ngầu rồi, cô bé này có thể khoe chuyện này cả đời luôn đấy.”
Đúng là một vận may khiến người ta phải ghen tị. Không biết bao nhiêu người đặt cược hằng mong chờ có được khoảnh khắc như vậy, nhưng những khoảnh khắc này mãi mãi là thứ chỉ có thể gặp mà không thể cầu.
Tạ Hành lại có suy nghĩ khác. Anh nhìn thấy cô gái dưới lầu đợi quả cầu bắn vào trong vòng xoay rồi mới đặt cược. Nếu là lần đầu đến chơi hoặc mang tâm thế chơi cho vui thì lẽ ra phải đặt cược từ trước đó rồi.
Nhưng cô lại đợi quả cầu xoay được hai vòng mới dứt khoát đặt hết chip lên mặt bàn. Nếu bảo là không có chút kinh nghiệm nào thì Tạ Hành tuyệt đối không tin.
Tiếng gõ cửa vang lên trong phòng bao. Người đứng gần đó mở cửa, quản lý lập tức đi tới trước mặt ba người Tạ Hành, đưa tài liệu đã tra được rồi rời đi.
Tài liệu rất đơn giản và sạch sẽ, nhìn qua thì chẳng thấy có lỗi sai nào. Nhưng với những người nghiên cứu nhiều sẽ nhận ra đây chỉ là một bản mẫu rập khuôn, thậm chí còn lười biếng đến mức chẳng buồn đối phó cho ra hồn.
Nói cách khác, toàn bộ thông tin tra được trên đó đều là giả.
Một loại khác dát vàng đeo bạc thì chơi đầy phấn khích, đa số là những kẻ nghiện cờ bạc nặng. Số chip đặt rất lớn, mỗi ván thắng thua đối với họ liên quan đến nửa gia sản, một bước lên thiên đàng, một bước xuống địa ngục. Những trò chơi như thế này sẽ kích thích đại não họ tạo ra cảm giác khoái lạc, chẳng khác gì ma túy.
Nhưng kiểu người như Thương Ương, vừa vào sòng bạc đã xác định mục tiêu rõ ràng, ra tay quyết đoán, một đòn trúng đích, bản lĩnh và khí chất đều lạc lõng so với xung quanh thì hầu như đều được mời vào phòng VIP ở tầng hai.
Sòng bạc Quang Minh có hai tầng. Đại sảnh tầng một dành cho tất cả những người chơi có thư mời. Họ là những đại gia đến từ khắp nơi, phải qua giới thiệu và sàng lọc mới đủ tư cách vào Quang Minh. Tuy những người này cũng là nhân vật có máu mặt trong giới nhưng cũng chỉ có thể ở tầng một.
Tầng hai là nơi hưởng lạc của những quyền quý thực sự đứng ở tầng lớp thượng lưu. Những người lướt qua nhau nếu không phải nằm trong top một trăm tỷ phú thế giới thì cũng là con em của những gia tộc có nền tảng thâm hậu. Lẽ tự nhiên, cảnh tượng ở tầng hai xa hoa lộng lẫy hơn tầng một rất nhiều, vậy nên các cao thủ thực thụ cũng sẽ ở tầng hai.
Nhận thấy sự quan sát của cô gái chia bài, Thương Ương mỉm cười với đối phương. Đôi mắt cô là nét đẹp nhất trên gương mặt, đuôi mắt hơi kéo dài với đường nét mềm mại, linh động và đầy dư vị: “Next game for you.”
Cô gái chia bài bị cô nhìn đến mức hơi ngượng ngùng. Nhân viên làm việc ở Quang Minh đều là những người thông minh, trước khi nhận việc đều được đào tạo hai đến ba ngoại ngữ. Vì sòng bạc có không ít doanh nhân nước ngoài ghé thăm nên lương của họ tương đối cao.
Ý của Thương Ương là ván sau nếu thắng sẽ cho cô ấy tiền boa. Người chơi thường chỉ sau khi thắng được khoản tiền thưởng đáng kể mới rút ra một hoặc vài chip để làm tiền boa cho người chia bài.
Cô gái trẻ này có thể nói ra câu đó chứng tỏ cô cũng tự tin ván sau mình sẽ thắng. Người chia bài không nhịn được lại liếc nhìn Thương Ương mấy cái, kinh ngạc trước sự tự tin và bình tĩnh của cô.
Ván chơi thứ hai bắt đầu.
“Mời các vị bắt đầu đặt cược.”
Giọng nói của cô gái chia bài ngọt ngào, dưới sự hun đúc của rượu ngon và thuốc lá lại càng thêm phần quyến rũ. Trong khung cảnh nồng cháy và kích thích như vậy, không ít người đã tìm thấy hứng thú chơi bời, số người đặt cược chỉ có tăng chứ không giảm.
Xung quanh nghe tin có người chơi vòng xoay thắng cược trực tiếp nên đều mang tâm lý xem náo nhiệt vây quanh, dừng hẳn những trò chơi trên tay để muốn tìm hiểu thực hư. Nhất thời Thương Ương bị dòng người vây chặt, không khí bị nén lại, những mùi hỗn tạp xộc thẳng vào mũi cô.
Cô thở hắt ra một hơi, thôi thì nhịn đi, chơi thêm ván nữa cô sẽ đổi bàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
