Bước lên tầng hai rồi đi tới góc rẽ, cô thấy một bóng người đang đứng ở đó, dáng người cao ráo và thẳng tắp, tựa như đang lặng lẽ chờ đợi ai đó.
Thương Ương đang cảm thấy phiền lòng, khi chạm vào ánh mắt có chút lạnh nhạt của người kia thì nhất thời cô không nhớ ra đây là ai.
Đợi cô tiến lại gần thêm hai bước nữa, chàng trai kia mới chậm rãi cất tiếng: "Chị vừa cãi nhau với người phụ nữ kia à?"
Ngừng lại khoảng hai giây, cậu ấy lại khẽ gọi một tiếng chị, âm thanh nhỏ đến mức như hòa tan vào trong không khí.
Nhưng Thương Ương vẫn nghe thấy được, và cũng chính nhờ tiếng gọi này mà cô mới lục tìm được danh tính của người này trong ký ức.
Thương Dịch là đứa con út của nhà họ Thương, và cũng là em trai sinh đôi với Thương Ương. Tính tình cậu ấy lạnh lùng và khá cô độc, hiếm khi nói quá vài lời. Tuy là chị em sinh đôi nhưng mối quan hệ của cả hai trong tiểu thuyết lại vô cùng căng thẳng.
Em trai không ngoan thì chắc chắn là lỗi của chị gái rồi.
Lỗi là ở chỗ cô đã không dạy bảo cậu một trận cho ra trò.
Kết cục của cậu ấy trong truyện là gì nhỉ? Hình như là bị cắt cổ thì phải. Một thiếu niên cô độc tình cờ gặp được "ánh mặt trời" là nữ chính Lâm Nguyện, nhưng vì cầu mà không được nên mới dẫn tới bi kịch, nghe thì cũng có vẻ duy mỹ và đáng thương đấy.
Nhưng Thương Ương vẫn cho rằng việc từ bỏ cuộc sống sung túc chẳng lo ăn mặc để đi chết vì một tình yêu vớ vẩn thì thật là quá ngớ ngẩn. Chủ yếu là tình yêu cũng chẳng có được, mà lúc chết trông cũng thật thảm hại.
Cô thực sự chẳng thể hiểu nổi đám người giàu này, chắc chắn là do bọn họ chưa từng phải chịu nghèo khổ bao giờ!
Hay là cô cứ mua cho cậu ấy một cái đèn sưởi mini để ôm đi ngủ xem có trị được cái bệnh này không. Nếu không trị được thì ném về nông thôn cho đi cày ruộng vài ngày, để xem cái nắng mùa hè rực rỡ có đủ làm ấm lòng cậu ấy không.
Ánh mắt của chàng trai lại rơi xuống tờ bài kiểm tra trên tay Thương Ương, nhưng chưa kịp để cậu nhìn thêm thì cô đã vô cảm vò nát tờ giấy rồi nhét vào trong túi xách.
Thương Dịch nhìn thấy hành động nhỏ của chị mình, gương mặt cậu vẫn bình thản như một tờ giấy trắng. Ánh mắt cậu nhìn thẳng và thiếu đi hơi ấm, giống như đang quan sát một vật thể nào đó chứ không phải con người.
Cảm nhận được bầu không khí có chút vi diệu, Thương Ương thầm tặc lưỡi trong lòng. Đứa em trai này của cô cũng là một học bá chính hiệu, ước chừng cậu ấy chưa bao giờ nhìn thấy tờ bài thi nào có số điểm thấp kỷ lục như vậy.
Ồ, xem ra trong cái nhà này chỉ có mỗi mình cô là phế vật thôi sao? Gen của nhà họ Thương này còn đáng sợ hơn cả thị trường chứng khoán nữa, một bên thì lao dốc không phanh còn một bên thì tăng trưởng vùn vụt. Nhưng mà tại sao cô lại là cái bên lao dốc cơ chứ?
"Cãi rồi, là bà ta tự mình nhảy ra đỡ đạn cho ông già đó chứ." Thế nên cô mới nã pháo vào cả hai luôn, Thương Ương tùy tiện giải thích một câu.
Thương Dịch cứ nhìn cô như vậy mãi, rất lâu sau mới đáp lại một tiếng "ừ" rồi không còn gì tiếp theo nữa. Cậu khẽ nghiêng người rồi đi thẳng về phòng của mình.
Chuyện đau khổ nhất khi xuyên vào thân xác của một học sinh trung học chính là phải dậy sớm để đi học.
Thương Ương nằm ườn trên giường thêm mười phút nữa, trong đầu không ngừng tìm đủ mọi lý do để trốn học. Nhưng cuối cùng cô nghĩ đến việc người nhà họ Thương chắc chắn sẽ không xin nghỉ cho mình, nên cô đành phải đấu tranh tư tưởng rồi lết thân ra khỏi giường. Cô vệ sinh cá nhân rồi mặc quần áo giống như một xác sống, hệt như vừa bị yêu tinh hút cạn tinh khí vậy.
Ông trời ơi, nếu cô có làm sai chuyện gì thì cứ phạt cô ăn hai gói kẹo dẻo đi! Việc gì phải bắt cô trải nghiệm lại cuộc đời học sinh cấp ba lần nữa chứ, đúng là muốn hành hạ chết người mà.
Lúc ăn bữa sáng, Thương Ương vẫn mang bộ dạng thiếu sức sống như cũ. Thương Dịch ngồi bên cạnh bị oán khí ngút trời của cô làm cho ảnh hưởng nên cũng phải đặt miếng bánh trên tay xuống, rồi vô tình liếc nhìn bộ đồng phục trên người cô.
Thương Viên Lận nhìn thấy bộ dạng chết dẫm đó của con gái thì lại thấy tức giận, ông không nhịn được mà lớn tiếng mắng: "Con xem cái dáng vẻ của con kìa, bảo con đi học chứ có phải bắt con đi hành hình đâu."
Thương Ương cười lạnh một tiếng rồi không khách khí đáp trả: "Thì có khác gì nhau đâu, nếu thấy giỏi thì cha đi mà học ấy."
Để xem nếu bắt cha đi học lại lần nữa thì cha có thấy vui vẻ nổi không.
Sau chuyện xảy ra ngày hôm qua, cơn đau đầu của Thương Viên Lận vẫn chưa dứt hẳn. Ông cũng lười phải phí lời thêm với Thương Ương nên chỉ trừng mắt nhìn cô một cái rồi im lặng, dù sao thì có nói gì đi nữa cũng chỉ tổ rước thêm bực vào người mà thôi.
Đúng là cái đồ con gái bất hiếu!
Xe đã chạy đến cửa, Thương Ương miễn cưỡng bước lên xe. Thấy Thương Dịch vẫn còn đứng ngẩn ra đó, cô mất kiên nhẫn lên tiếng thúc giục: "Còn đứng đó làm gì, mau lên xe đi kẻo lát nữa muộn học bây giờ."
Bác tài xế nghe thấy lời này của Thương Ương thì không kìm được mà liếc nhìn qua gương chiếu hậu với vẻ đầy kinh ngạc. Vị đại tiểu thư này hôm nay đổi tính rồi sao? Cô vậy mà lại chủ động mời thiếu gia đi chung xe với mình.
Phải biết rằng trước đây chính Thương Ương là người yêu cầu không muốn đi học cùng Thương Dịch. Vì chuyện này mà cô đã làm ầm ĩ ở nhà một trận, thế là Thương Dịch bị đuổi đi và phải bố trí một chiếc xe khác để đưa đón riêng.
Thế nên người cảm thấy bất ngờ không kém chính là bản thân Thương Dịch. Cậu rủ hàng mi xuống và không biết đang suy nghĩ điều gì, sau một lúc im lặng dưới sự thúc giục thiếu kiên nhẫn của Thương Ương, cậu cũng bước lên xe, nhưng lại ngồi ở vị trí cách cô khá xa.
"Chị không muốn đi học."
Thương Dịch tập trung nhìn cô một lúc lâu, cậu không chắc có phải Thương Ương đang nói chuyện với mình hay không nên đã không trả lời.
"Nói gì đi chứ, bị câm rồi à?"
Không nghe thấy tiếng trả lời, Thương Ương lại thiếu kiên nhẫn liếc xéo cái "khúc gỗ" đang đứng bên cạnh một cái.
Thương Dịch vẫn giữ im lặng nhưng cậu khẽ lắc đầu, cứ thế khô khan đi bên cạnh với vẻ lạnh lùng như một tảng băng. Thương Ương liếc nhìn cậu rồi cũng không ép buộc thêm nữa, ai bảo mối quan hệ của hai người trước giờ vốn không tốt làm gì.
Người ta đã không thèm để ý đến mình thì cô cũng không thể kéo dây thanh quản của cậu ấy ra để bắt trả lời cho bằng được.
Tuy hai chị em học cùng khối nhưng lại không học cùng lớp, bởi vì thành tích học tập của cả hai chênh lệch quá nhiều. Thương Dịch xếp hạng nhất toàn khối, còn Thương Ương thì xếp thứ 180.
Mặc dù hạng 180 nghe qua thì cũng có vẻ khá ổn, nhưng dưới ánh hào quang của toàn bộ những học sinh ưu tú trong nhà họ Thương, thì đây quả thực là một thứ hạng thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa.
Thế nhưng Thương Ương lại thấy thứ hạng này khá là may mắn, con số 180 kia cũng giống như điểm tuyệt đối vậy mà.
Cô vừa vặn bước vào lớp ngay khi chuông báo giờ học vang lên. Khi thấy cô bước vào, không ít bạn học đã ném về phía cô những ánh nhìn đầy tò mò, nhưng Thương Ương không mấy bận tâm vì trong đầu cô lúc này chỉ toàn là sự chán ghét việc đi học.
Tìm thấy chỗ ngồi của mình, Thương Ương đặt cặp sách xuống rồi ngồi phịch xuống một cách uể oải. Trên bàn bày biện đủ các loại sách bài tập bổ trợ hoa cả mắt, cô đau khổ ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi thở dài một tiếng thật sâu.
Rõ ràng là giàu có như vậy rồi, tại sao cứ nhất định phải đi học cơ chứ? Dù sao thì trong nhà cũng có nhiều người ưu tú như vậy rồi, thêm cô là một kẻ chỉ biết nằm chờ hưởng thụ thì đã làm sao đâu?
Cô chợt nhớ ra kết cục phải ngồi tù của mình trong cuốn sách kia. Giữa căn phòng học đang bật điều hòa mát rượi, một luồng khí lạnh bỗng từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu khiến cô không khỏi rùng mình một cái.
Không được, không được đâu! Cơm nhà nước mặc dù ổn định nhưng cô xin phép từ chối vậy. Cuộc đời vẫn nên tràn đầy nhiệt huyết thì tốt hơn, tất cả là vì vinh quang hưng thịnh của gia tộc, và cũng để kết cục của Thương Ương không còn bi thảm nữa!
Vẻ mặt Thương Ương trở nên nghiêm túc hơn một chút, cô nhất định phải làm cho người nhà họ Thương tránh xa tình tiết của nam nữ chính trong nguyên tác, càng xa càng tốt.
Chỉ cần mấy ông anh trai bị mất trí và cả đứa em trai ngốc nghếch kia không thích nữ chính, thì họ sẽ không bị nam chính ghi hận. Chỉ cần cô không đắc tội với nam nữ chính, thì chắc chắn họ cũng sẽ không rảnh rỗi mà đi quản một nhân vật qua đường như cô.
Phản diện hay không phản diện gì chứ, chỉ cần cô đứng sang một bên thì chắc họ cũng chẳng thể ép cô phải làm vai ác được đâu.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Thương Ương bỗng trở nên vô cùng sảng khoái. Cô cứ như thể đã bắt đầu được tận hưởng cuộc sống hạnh phúc, không làm mà vẫn có ăn, được hưởng thụ đủ mọi vinh hoa phú quý và nằm yên hưởng lạc của mình rồi vậy.
"Ha ha ha..."
"Ương Ương, cậu đang cười cái gì thế?"
"Hả?" Nghe thấy tiếng động ở bên cạnh, Thương Ương mới thu hồi lại mớ suy nghĩ đang bay bổng tận đẩu tận đâu. Cô định thần nhìn lại, thì thấy bên cạnh chỗ ngồi của mình không biết từ bao giờ đã có một nữ sinh đang đứng đó.
Xong đời, cô không quen người này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


