Xuyên không vào sách là chuyện ngày hôm qua, còn muốn rời đi lại là chuyện của ngày hôm nay.
Phòng khách sáng sủa với hai cánh cửa sổ sát đất hình vòm cực lớn, giúp thu trọn bãi cỏ rộng thênh thang bên ngoài vào tầm mắt. Ánh sáng tự nhiên tràn vào không chút che chắn, chiếu rọi lên những thanh lan can chạm trổ mạ vàng lấp lánh.
Trông rất giống sự yên bình trước cơn bão.
Thương Ương giả vờ bình tĩnh đặt tờ đề thi lên bàn, các góc giấy hơi nhăn nhúm nên cô đưa tay vuốt lại cho phẳng phiu. Sau đó, ánh mắt cô bắt đầu lơ đãng quan sát người đàn ông có tướng mạo khôi ngô đang ngồi trên ghế sofa, người mang vẻ phong trần được thời gian tôi luyện một cách dịu dàng.
Những dấu vết chấm bài màu đỏ tươi trên tờ giấy rất chói mắt, mà con số 28 điểm kia lại càng chói mắt hơn. Thương Viên Lận nhìn thêm một cái liền cảm thấy thái dương giật nảy liên hồi, ông mở miệng định nói gì đó nhưng khi thấy hành động vuốt tờ giấy của con gái út thì lại thôi.
Đúng là một đứa trẻ khiến người ta phiền lòng!
Chuyện này thực sự không thể trách Thương Ương được, bởi vì chẳng ai ngờ rằng thời điểm cô xuyên không lại đúng ngay lúc đang thi cử!
Ai mà hiểu được cảm giác vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng chuông bắt đầu làm bài gấp gáp như đòi mạng, đối với một người đã tốt nghiệp nhiều năm thì đây đúng là ác mộng!
Thôi được rồi, xuyên đến đây thì đành chịu vậy. Hiện tại kinh tế đang đi xuống và môi trường chung không mấy lạc quan, đọc tiểu thuyết xuyên không nhiều rồi nên chuyện này xảy ra ngoài đời cũng chẳng lạ. Bộ truyện mà Thương Ương xuyên vào có tên là "Dàn tổng tài thay đổi, nữ chính vẫn kiên cường".
Đúng như tên gọi, đây là một bộ truyện hậu cung với nữ chính là Lâm Nguyện. Cô ta có rất nhiều người bạn nam chất lượng cao và cuối cùng cô ta thích ai thì người đó là nam chính. Kết quả là nữ chính lại chọn người tệ nhất tên là Hoắc Vân Giản.
Mà Thương Ương trong sách, người trùng tên trùng họ với cô, lại không may mắn là một thành viên của phe phản diện. Cô là kẻ chuyên gây rắc rối xuyên suốt toàn bộ tác phẩm, dù sát thương không lớn nhưng lại cực kỳ biết cách hành hạ người khác.
Trong nguyên tác, vì chướng mắt với vẻ làm màu của Hoắc Vân Giản nên Thương Ương cố tình chèn ép anh ta. Cô còn ghét việc Lâm Nguyện dạy kèm cho mình được Thương Viên Lận khen ngợi, từ đó không ít lần gây khó dễ cho cả hai người họ.
Không ngờ ba người anh trai và một cậu em trai của cô đều đem lòng yêu Lâm Nguyện. Sau khi phát hiện cô bắt nạt Lâm Nguyện, các anh trai thường xuyên giáo huấn cô, còn em trai thì âm thầm đe dọa. Mối quan hệ máu mủ vốn đã lạnh nhạt nay lại càng thêm tồi tệ, tất nhiên cô vẫn chứng nào tật nấy, càng bị dạy bảo lại càng bắt nạt người ta tàn nhẫn hơn.
Vốn dĩ cô chỉ định tìm đại một cuốn truyện sảng văn để giải trí lúc rảnh rỗi, kết quả là nhân vật phản diện trong đó lại trùng tên với mình. Thế là cô chẳng thấy sảng khoái chút nào, vì đa số những điểm kịch tính trong truyện đều dựa trên những việc ác mà nhân vật phản diện này làm ra.
Nhưng mà phải nói đi cũng phải nói lại, ở một khía cạnh nào đó, tính cách của nhân vật phản diện này thực sự rất giống với Thương Ương. Mỗi lần thấy cô ta chỉnh nam chính hay làm màu là Thương Ương lại cảm thấy hả dạ vô cùng.
Cô có lý do để nghi ngờ liệu tác giả cuốn sách này có phải là kẻ thù nào đó của mình hay không.
Cuối cùng, kết cục của Thương Ương trong sách là bị nam chính sau khi thành đạt tống vào tù để nhận một công việc biên chế. Từ đó cô được ăn cơm nhà nước nhưng lại không có phúc hưởng thụ ‘bát cơm sắt’ này, cuối cùng bị đồng nghiệp ngược đãi cho đến chết.
Ngay lúc này, Thương Ương vẫn muốn nói một câu rằng: "Mẹ kiếp, ghét nhất là mấy đứa hay làm màu."
Sau khi phàn nàn xong thì cô vẫn phải đối mặt với kỳ thi. Thi thì thi thôi, cứ viết bừa là được. Kết quả là cô vừa mới chuẩn bị tâm lý xong, cúi đầu nhìn xuống mới thấy môn thi lại là Hóa học! Tầm này thì ai mà thi tốt cho nổi?
Phải biết rằng Thương Ương hoàn toàn là một kẻ mù tịt môn Hóa. Sau khi cộng điểm thi đại học cô cũng chỉ đạt hơn bốn mươi điểm, đầu óc cô giống như bị đổ xi măng, chẳng thể nhồi nhét thêm chút kiến thức nào.
Vì vậy, con số 28 điểm này đã là kết quả của việc cô phát huy hết mức trình độ của mình rồi. Dù sao cô cũng thấy khá hài lòng vì phần trắc nghiệm đã khoanh bừa trúng được một nửa!
Giữa bầu không khí im lặng đầy áp lực này, Thương Viên Lận cuối cùng cũng xua tay. Ông không muốn nhìn thấy gương mặt khiến mình tức giận của Thương Ương nữa, nói: "Cầm đi đi, ta không muốn nhìn thấy nữa."
Thương Ương đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, lặng lẽ đẩy tờ giấy thi về phía trước một chút rồi nhỏ giọng: "Cần phụ huynh ký tên ạ."
Bảng điểm vốn dĩ đã được nhà trường gửi vào điện thoại phụ huynh nên Thương Viên Lận đã biết kết quả be bét của cô từ sớm. Nếu không phải vì bắt buộc phải có chữ ký của phụ huynh, Thương Ương sẽ chẳng đời nào đâm đầu vào để bị mắng.
Cha của nguyên chủ trong sách là một người cực kỳ nghiêm khắc. Ông đưa ra những yêu cầu có phần khắt khe đối với con cháu, nếu làm không hoàn hảo thì sẽ bị trừng phạt. Chính vì thế ba người anh trai của nguyên chủ từ nhỏ đã có thành tích ưu tú và là những người dẫn đầu trong số bạn bè cùng trang lứa. Tuy nhiên khi đến lượt cô thì gen ưu tú này lại gặp phải thất bại thảm hại.
"Thi được có bấy nhiêu điểm mà còn muốn ta ký tên cho con sao? Tại sao ta lại sinh ra một đứa có cái đầu óc ngu xuẩn như con chứ! 28 điểm, điểm bị trừ của mấy anh con cộng lại cũng chẳng nhiều bằng con!"
Chiếc tách sứ bị đập mạnh xuống bàn khiến nước trà không tránh khỏi bị bắn ra ngoài. Tờ giấy thi nhăn nhúm bị dính vài giọt nước rồi dần dần thấm ướt và trở nên trong suốt.
Thương Viên Lận hiếm khi nổi giận, lại càng ít khi mắng người xối xả như vậy. Nhưng hôm nay là ngày giỗ của người vợ quá cố nên tâm trạng ông thực sự không tốt. Con số 28 điểm kia lại quá chói mắt, nếu không phải vì thấy gương mặt Thương Ương giống vợ mình đến tám phần, chắc ông đã sớm dùng thắt lưng quất cho cô một trận rồi.
Trước lời khiển trách này, dù là người đã quen với những cảnh tượng lớn như Thương Ương nhưng cơ thể cô vẫn run lên một chút. Đôi mắt xinh đẹp đột ngột co rút lại, sau khi phản ứng kịp, cô liền chửi thầm trong lòng một câu. Từ nhỏ đến lớn cô giỏi nhất là trò ăn vạ và phá phách, chưa từng có ai dám nói chuyện với cô như vậy!
"Hung dữ cái gì mà hung dữ, chẳng qua là thi kém thôi mà! Các anh giỏi như vậy thì cha bảo họ đi thi hộ con đi! Dù sao con cũng chỉ thi được bấy nhiêu điểm thôi, cha không ký thì thôi!"
Thương Viên Lận rõ ràng là sững người lại, vì không ngờ con gái út lại dám nói chuyện với mình như thế. Trong nhất thời, lồng ngực ông không kiềm chế được mà phập phồng kịch liệt.
Sắc mặt ông thay đổi thất thường, có chút khó đoán, mãi một lúc lâu sau ông mới thốt ra một câu: "Ta hung dữ với con lúc nào!"
"Giờ chẳng phải cha đang hung dữ với con sao!" Thương Ương nói với vẻ đầy chính nghĩa: "Nếu không thì cha nói to như vậy làm gì, để tỏa nhiệt chắc?"
"Lát nữa con sẽ đi dập đầu trước người mẹ đoản mệnh của con, rồi nói rằng cha ngược đãi con, để tối nay bà ấy vào giấc mơ mắng chết cha!" Cô nhớ hôm nay là ngày giỗ của Thương phu nhân, điều này có được nhắc đến trong truyện.
"Ta... con!" Người đứng đầu nhà họ Thương vốn là người vui buồn không lộ ra mặt, nhưng lúc này ông đang cực kỳ tức giận đến mức đỏ bừng mặt.
Nghịch nữ! Đúng thật là nghịch nữ mà!
"Quy củ và lễ nghi của con đâu hết rồi? Con còn dám nhắc đến mẹ con sao! Chính vì ta quá nuông chiều nên mới có lỗi với mẹ con!"
Thương Ương chưa bao giờ chịu thua trong những cuộc tranh luận: "Thế quy củ và lễ nghi của cha đâu? Cha không hung dữ với con thì con có cãi nhau với cha không? Cha nào con nấy thôi, con đều là học theo cha cả đấy!"
Đám người giúp việc trong phòng khách đều bị cảnh tượng này làm cho khiếp sợ. Không một ai dám thở mạnh, họ cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình và cẩn thận làm công việc trên tay. Họ chưa bao giờ thấy ông chủ nổi trận lôi đình đến mức này.
Ninh Uyển Quân ngồi trên ghế sofa xem kịch nãy giờ, thấy không khí quá căng thẳng liền lên tiếng giảng hòa: "Thôi được rồi, chẳng qua là thi không tốt thôi mà, cũng không có gì to tát đâu. Sau này ra nước ngoài là ổn thôi, Viên Lận anh đừng giận nữa. Ương Ương con cũng đừng nói chuyện với cha như vậy, mau xin lỗi cha đi con."
Trong ánh mắt bà ta cũng hiện lên vẻ bối rối. Mặc dù bình thường Thương Ương có chút ngang ngược nhưng chưa bao giờ dám đối đầu với Thương Viên Lận như vậy. Không chỉ mình cô mà tất cả hậu bối nhà họ Thương đều không ai dám làm thế.
Ninh Uyển Quân có giọng nói nhẹ nhàng, bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng vừa mịn màng vừa mềm mại đang đặt nhẹ lên tay Thương Viên Lận để trấn an.
Nghe thấy tiếng nói thứ ba, Thương Ương lúc này mới dời tầm mắt sang người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa kia.
Đây là người vợ kế của nhà họ Thương, một kẻ khẩu phật tâm xà. Người đàn bà này lần nào cũng tỏ vẻ như đang giúp cô nói đỡ, nhưng thực chất là đang khéo léo khiến Thương Viên Lận tức giận hơn. Bởi vì ông là người ghét nhất trong nhà có kẻ ăn không ngồi rồi.
"Con cũng biết điều đó sao."
Thương Viên Lận thấy con gái út vẫn còn hiểu chuyện nên cơn giận trong lòng cũng vơi bớt phần nào. Sau đó ông thiếu kiên nhẫn ký tên vào tờ giấy thi rồi bảo: "Lần sau không được nói chuyện với dì Ninh như vậy nữa, mau quay về phòng đi."
Thương Ương cầm lấy tờ giấy thi rồi bỏ đi ngay lập tức, cô không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Làm như ai thèm đứng đây để bị mắng không bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
