Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Vừa đúng giờ cơm trưa, bên trong nhà hàng Tiên Nhân Yến gần như đã kín chỗ. May mà tối hôm qua Đường Dật Thần đã đặt trước nên vừa vào đã có chỗ ngồi.

Chỗ ngồi trong nhà hàng được thiết kế rất hợp lý, giữa các bàn trước sau đều có vách ngăn, tuy khách đã ngồi đầy nhưng không hề có cảm giác chen chúc hỗn loạn.

"Thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, cá hầm dưa chua... Lại thêm một đĩa tôm nõn xào cải thìa nữa."

Đường Dật Thần liên tiếp gọi một bàn toàn món mặn, cuối cùng lấy lệ gọi thêm một đĩa cải thìa.

Trong lúc chờ món ăn được mang lên, Đường Dật Thần ngước mắt chú ý thấy một cặp đôi trẻ đang ngồi ở bàn phía đối diện theo đường chéo.

Bàn bốn người dành cho hai cặp đôi, nhưng hai người họ không ngồi đối diện nhau mà lại dính sát rạt vào nhau ở cùng một bên.

Cô gái nhỏ nhắn đáng yêu xiêu vẹo dựa vào người bạn trai, được chàng trai bóc một con tôm đút vào miệng: "Bảo bối, há miệng nào."

Đường Dật Thần: "..."

Ngưỡng mộ trăm triệu điểm.

Quả nhiên bản chất đàn ông vẫn là thích kiểu yếu đuối mềm mại có thể khiến họ dâng lên ham muốn bảo vệ.

Đường Dật Thần siết nhẹ ngón tay, quyết định từ nay về sau cậu sẽ diễn tròn vai hình tượng "tiểu kiều thê", tuyệt đối không thể để Vệ Quân biết cậu có thể một mình chấp mười thằng!

Thức ăn lần lượt được mang lên. Không có người quản lý giám sát, Đường Dật Thần tha hồ mà ăn uống.

Dù sao cũng đã làm ngôi sao nhiều năm, dáng vẻ ăn cơm của cậu trông rất tao nhã, lịch sự. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện tốc độ gắp thức ăn của cậu nhanh như bay.

Không hổ là nhà hàng đứng đầu bảng xếp hạng ẩm thực, danh bất hư truyền. Đường Dật Thần ăn đến mắt sáng rực lên, niềm vui sướng có được từ mỹ thực hiện rõ trên mặt.

"Chồng ơi, thế nào? Em không lừa anh chứ, có phải rất đáng tiền không."

Vệ Quân cũng không hề sửa lại cách gọi của Đường Dật Thần. Nói thật thì hương vị đúng là rất ngon, nhưng anh chỉ liếc qua vẻ đắc ý vênh váo của Đường Dật Thần.

Vệ Quân nhàn nhạt nói: "Cũng tạm được."

"Chậc." Đường Dật Thần không vạch trần sự giả dối trong lời của Vệ Quân.

Đừng tưởng cậu không thấy nhé, Vệ Quân cũng ăn không ít đâu.

"Nước sốt chua ngọt này pha quá hoàn hảo luôn!"

Đường Dật Thần vừa ăn vừa không nhịn được khen ngợi.

Quả nhiên dầu mỡ đậm đà, nước sốt sánh quyện mới là mỹ vị nhân gian, món ăn Trung Hoa đúng là đỉnh nhất!

Cái vẻ vui sướng đó quả thực như muốn tràn cả ra ngoài, giống hệt như người tám đời chưa được ăn một bữa cơm no vậy.

Vệ Quân nhíu mày: "Nhà họ Đường không cho cậu ăn cơm à?"

Đường Dật Thần đang chuyên tâm "chiến đấu" với đồ ăn ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi: "Cái gì?"

Vốn dĩ Vệ Quân nói câu này là muốn trêu chọc Đường Dật Thần, nhưng lời vừa dứt, anh đột nhiên nhớ lại lúc trước Đường Dật Thần nắm tay mình.

Rất gầy, thậm chí còn hơi cấn tay.

Đường Dật Thần đúng là quá gầy.

Vệ Quân lạnh mặt: "Không có gì, ăn đi."

Đường Dật Thần cười rộ lên: "Chồng ơi, lúc nãy có phải anh đang quan tâm em không?"

Đường Dật Thần lúc này ăn uống no đủ, tâm trạng tốt, không thèm so đo với anh, thậm chí còn hơi bị chọc cười.

Chỉ bằng cái miệng của Vệ Quân, nếu không phải hai người họ có hôn ước từ trong bụng mẹ, có lẽ anh ta phải độc thân cả đời mất!

Đường Dật Thần cười lườm anh một cái: "Vệ Quân sao mà anh phiền phức thế không biết!"

Cậu không cố tình làm vậy, nhưng vì mang theo ý cười, lời nói ra lại có chút ý vị thân mật làm nũng.

Vệ Quân lần đầu tiên thấy một người con trai lại biết làm nũng như vậy.

Trước đó Đường Dật Thần cố ý gọi anh là chồng, đã có một vẻ õng ẹo rồi, anh còn tưởng là Đường Dật Thần cố tình giả vờ.

Mà vừa rồi lúc Đường Dật Thần gọi tên anh rõ ràng là không hề có chút che đậy nào, vậy mà cũng đáng yêu muốn xỉu.

Yết hầu Vệ Quân chuyển động, anh một hơi uống cạn chút nước mơ chua đá còn lại trong ly.

Đường Dật Thần ăn hết miếng thịt ba chỉ bọc bột chiên giòn cuối cùng, nói: "Anh bảo em đóng vai vợ chồng ân ái với anh, kết quả chính anh lại không phối hợp như vậy, đến lúc lộ tẩy anh đừng có đổ tại em nhé, tính cả vào trách nhiệm của anh đó."

Vệ Quân nói: "Đóng vai ân ái cũng không cần phải diễn mọi lúc mọi nơi, lúc cần thì ứng biến tại chỗ là được chứ gì."

Đường Dật Thần lý lẽ hùng hồn: "Không được, em thuộc trường phái diễn xuất nhập tâm!"

Vẻ mặt Vệ Quân tối sầm lại: "Chúng ta chỉ là liên hôn theo thỏa thuận vì nhu cầu đôi bên. Khuyên cậu không nên có những suy nghĩ thừa thãi, tôi sẽ không thích cậu đâu..."

"A! Cứu mạng!"

Một sự hỗn loạn bất ngờ xảy ra, tiếng kêu cứu chói tai của một người phụ nữ cắt ngang lời Vệ Quân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc