Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

"Lại nói hươu nói vượn, đánh cậu gãy chân bây giờ." Vệ Quân uy hiếp xong, quay đầu sải bước rời đi.

"Em sai rồi mà, chỉ đùa một chút thôi. Không thì mối quan hệ của chúng ta như hai người xa lạ, đừng nói là giả vờ nhất kiến chung tình hay tỏ ra hợp ý nhau, vừa ra khỏi cửa người ta nhìn là biết ngay hai đứa mình không thân rồi."

Đường Dật Thần vừa đuổi theo anh vừa nói: "Chồng ơi, đợi em với, không phải nói đi ăn cơm với em sao."

Vệ Quân không có ý định để ý đến cậu, nhưng ngay sau đó, trong tay anh truyền đến một cảm giác mềm mại ấm áp.

Tay anh đã bị một bàn tay khác thon gầy hơn rất nhiều nắm lấy.

Đường Dật Thần chạy nhanh hai bước đuổi kịp anh, nắm lấy tay Vệ Quân mà lắc lắc: "Chồng ơi, đi với em đi mà, em đảm bảo quán đó đặc biệt ngon."

Đúng là miệng lưỡi đàn ông, toàn lời lừa gạt.

Thật ra ngon hay không thì cậu cũng chẳng biết, dù sao hôm qua cậu mới xuyên qua, còn chưa kịp đi bất kỳ nhà hàng nào ăn uống cả.

Cậu biết quán ăn này hoàn toàn là do tình cờ nhìn thấy nó ở bảng xếp hạng ẩm thực thành phố trong lúc tìm kiếm thông tin về thế giới này trên điện thoại tối hôm qua.

Không hổ danh đứng đầu bảng, quán có vô số lời khen cùng hình ảnh đầy hấp dẫn do thực khách đăng tải.

Thân là ngôi sao, cậu vì giữ dáng mà ngày thường ăn uống đạm bạc đến mức chó cũng chẳng thèm ngó. Đêm qua xem mấy tấm ảnh đó cậu thèm nhỏ dãi, nhung nhớ đến tận bây giờ.

Nhưng hiện tại bên cạnh cậu không có trợ lý cũng chẳng có bạn bè, một mình đi ăn cơm thì chán chết đi được.

Giờ có sẵn vị hôn phu hời thế này sao lại không tận dụng chứ.

"Đi thôi mà, đi thôi mà." Đường Dật Thần kéo tay Vệ Quân đi ra khỏi phòng riêng.

Vừa xuống lầu liền nhìn thấy ở sảnh lớn có một bàn ba người đang nhìn về phía họ.

Trong ba người đó, một cặp vợ chồng trung niên chính là người cha tệ bạc và bà mẹ kế của nguyên chủ thụ, còn một ông lão lớn tuổi khác chính là ông nội của Vệ Quân, Vệ Kinh Quốc.

Nơi Đường Dật Thần và Vệ Quân xem mắt là một trà lâu được bài trí lịch sự tao nhã.

Trước đó khi Đường Dật Thần theo người cha tệ bạc và mẹ kế đến đây, người lớn hai bên nói chuyện qua loa vài câu rồi liền tìm cớ rời khỏi phòng riêng, để lại không gian cho hai người trẻ tuổi.

Bây giờ vừa thấy họ ra ngoài, mà Đường Dật Thần còn ôm chặt cánh tay của Vệ Quân, bà mẹ kế Liễu Như Vân đầu tiên là sững sờ, sau đó nhanh chóng đè nén sự kinh ngạc nơi đáy mắt.

Bà ta lập tức đứng dậy, mặt mày tươi cười hướng về phía ông cụ Vệ nói: "Vệ lão tiên sinh ngài xem hai đứa nhỏ này thân thiết biết bao, tôi đã nói hai đứa nó xứng đôi lắm mà, chẳng phải vừa gặp mặt đã thân quen rồi đó sao."

Đường Dật Thần đối diện với đôi mắt như có thể nhìn thấu lòng người của Vệ lão gia tử, trong lòng bất giác căng thẳng.

Lúc ký thỏa thuận vừa rồi, cậu còn cảm thấy Vệ Quân đúng là ngốc nghếch nhiều tiền, chỉ bảo cậu phối hợp giả vờ liên hôn thôi mà trước sau đã phải cho cậu ít nhất 86 triệu tệ.

Thuê một ảnh đế giá thị trường cũng chỉ đến thế là cùng. Tuy rằng cậu đúng là ảnh đế thật, xem như Vệ Quân vớ được của hời.

Hiện tại thấy Vệ Kinh Quốc mới biết tiền không dễ kiếm như vậy, ông cụ Vệ này chắc hẳn khó lừa hơn cậu tưởng nhiều.

Đường Dật Thần nhanh chóng nhớ lại cốt truyện trong nguyên tác, xác định buổi gặp mặt hôm nay là lần đầu tiên Vệ Kinh Quốc gặp cậu sau khi cậu "trở về" nhà họ Đường, lúc này mới yên tâm.

Dù Vệ lão gia tử có lợi hại đến đâu cũng không thể phát hiện ra Đường Dật Thần này thật ra đã thay đổi ruột gan rồi.

Đường Dật Thần cân nhắc một phen, vẻ mặt bình thản chào hỏi họ.

Vệ lão gia tử thấy Vệ Quân tùy ý để Đường Dật Thần kéo tay mà không hất ra, lộ vẻ hài lòng: "Thằng nhóc nhà ta cuối cùng cũng thông suốt rồi."

Trước khi tới đây ông còn sợ thằng nhóc Vệ Quân này sẽ làm mình làm mẩy, dù sao trước đó nó rất phản cảm với sự sắp đặt của ông. Giờ xem ra cũng không đến nỗi phản đối kịch liệt.

Xem ra ông không chọn sai cháu dâu, lời của đại sư xem bát tự cũng thật chuẩn.

Đứa con trai nhà họ Đường này tuy nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng lại trị được Vệ Quân.

Đường Hưng Nghiệp thấy việc liên hôn có hy vọng, tưởng tượng đến những lợi ích to lớn mà việc kết thân với nhà họ Vệ có thể mang lại, vui đến mức miệng không khép lại được.

Ông ta nói: "Cũng sắp đến giờ cơm rồi, Vệ tiên sinh hay là cùng chúng tôi về nhà dùng bữa cơm đạm bạc? Đầu bếp nữ nhà tôi là người Tứ Xuyên, tay nghề nấu món cay Tứ Xuyên rất cừ."

Vệ gia ở Tấn Châu là gia tộc hào môn có bề dày trăm năm, nhà họ Đường thuộc dạng hào môn mới nổi mấy năm gần đây không thể nào sánh bằng. Nói là liên hôn, rõ ràng là nhà họ Đường đang trèo cao.

Dù cuộc liên hôn này xem như sắp thành, nhưng Đường Hưng Nghiệp vẫn chỉ dám gọi Vệ Quân là Vệ tiên sinh, không dám lên mặt làm cha vợ tương lai.

Thấy Vệ Quân nhíu mày, giọng Đường Hưng Nghiệp cũng nhỏ dần, chỉ sợ chọc phải hắn, người vừa nhìn đã biết dễ nổi giận.

"Lúc nãy Quân ca nói muốn dẫn em đi Tiên Nhân Yến ăn cơm, đúng không Quân ca?" Đường Dật Thần nhân cơ hội lặng lẽ kéo nhẹ tay áo Vệ Quân.

Nghe Đường Dật Thần gọi mình là Quân ca, ánh mắt Vệ Quân có chút kỳ quái nhìn cậu một cái: "...Đúng."

Đường Hưng Nghiệp cũng thuận nước đẩy thuyền: "Cũng tốt cũng tốt, các con là người trẻ tuổi nên ở chung với nhau nhiều hơn."

"Ba, dì Liễu, ông nội Vệ, chúng con đi trước ạ."

Vệ lão gia tử càng nhìn Đường Dật Thần càng thấy hài lòng, ông gật đầu: "Được, tiểu Thần hôm nào rảnh nhớ đến nhà dùng bữa cơm thân mật nhé."

Rồi lại trầm giọng dặn dò cháu trai: "Vệ Quân, con phải chăm sóc cho Dật Thần thật tốt."

Vệ Quân ừ hử cho qua.

Đường Dật Thần không muốn lãng phí thời gian nói nhiều với vợ chồng nhà họ Đường, liền chào hỏi rồi cùng Vệ Quân ra cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc