Nhưng anh chỉ có thể tận hưởng việc này trong vài ngày. Vì mấy nữa trời nắng lên, ở nơi mà hệ thống thoát nước còn cũ kỹ, anh lại phải tiếp tục xách nước bằng tay để tưới, thật sự là phải tưới bằng cả mạng sống.
Và sau này anh sẽ còn bận nữa, vì vụ mùa sẽ được thu hoạch vào tháng tới.
Vương Nhị Anh hiếm khi đến làm việc, nên anh ta đi tới và hỏi: “Anh Chu, bọn anh đang nói gì vậy?”
“Này, hôm nay là ngày lành tháng tốt. Nhị Anh cũng đã đến làm việc rồi kìa” Lý Thái Sơn nói.
Vương Nhị Anh trợn mắt nhìn anh ta.
“Thật à? Nhiều tiền như thế, anh thực sự còn tiền? Anh làm thế nào mà có tiền vậy?” Lý Thái Sơn kinh ngạc vội vàng hỏi.
Vương Nhị Anh coi thường nói: “Tôi làm sao có nhiều tiền như vậy được, là Dương Nhược Tình nói giúp để cô ta trả lại”.
Lý Thái Sơn càng kinh ngạc: “Nhiều tiền thế mà cô ta cũng trả lại ư?”
“Tôi cũng không biết cô ta có tiết kiệm trước hay không, dù sao tôi cũng nhờ mẹ giữ tiền”. Vương Nhị Anh đau lòng nói.
Một khi tiền đã vào tay mẹ thì không thể nào lấy lại được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

Nu9 đau lòng n9