“Tôi không sống nổi nữa!”
Vợ Phong Mậu nghe nói phải kiêng cữ một trăm ngày thì khóc lóc chạy về nhà, thu dọn quần áo, không dẫn theo con mà về nhà mẹ đẻ ở!
Cô ta bỏ đi rồi, việc chăm sóc mẹ chồng liền rơi vào tay Phong Mậu. Lúc này Phong Mậu mới biết công việc này khó khăn đến mức nào, làm thế nào mà anh trai anh ta đã kiên trì được vậy?
Khi anh ta đi chăm sóc mẹ mình, thật sự là nôn ra cả cơm tối.
Người già nằm trên giường không thể xuống giường, hai cô con dâu đều không chăm sóc, mà lại nhờ hai người con trai đến chăm sóc?
Khi chuyện chưa từng có này lan truyền trong thôn lại khiến một đám đàn bà nhiều chuyện bàn tán xôn xao.
Nhưng cho dù người khác nói gì, chị Lý cũng không đi!
“Cháu làm như vậy sẽ chịu thiệt thòi đấy.” Thím Tôn nói. Bà ta thấy dù sao cũng phải đi, dù chỉ là làm bộ đến cho có.
“Bình thường cháu chẳng được hưởng thứ gì tốt, toàn bị em dâu chiếm hết. Bây giờ bà ta gặp chuyện rồi, cô ta mới hầu hạ mấy ngày đã không chịu nổi mà chạy về nhà mẹ đẻ? Vậy thì cháu đi làm gì, đừng hòng!” Chị Lý cười lạnh nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️

-593460.png&w=256&q=75)
