Nhà mẹ đẻ của Triệu Mỹ Hương ở bên đại đội Cố gia, dựa theo thân phận thì cô ta phải gọi hai người họ là chú Cố và dì Cố.
“Là Mỹ Hương hả, sao cháu lại về đây?” Mợ út cười lớn chào hỏi.
“Sao cháu có thời gian trở về đây? Bây giờ hẳn là rất bận rộn chứ?” Mợ út cười uyển chuyển hỏi.
Ở quê vụ thu hoạch mùa thu đã xong, người dân đi lấy củi xay thóc và dự trữ dưa cải, nhưng vẫn chưa kết thúc mùa đông.
“Không phải mẹ cháu té ngã sao? Tuy rằng không nghiêm trọng, nhưng bà ấy vẫn là mẹ của cháu. Nếu không có điều kiện thì cũng đành thôi, nhưng năm nay cháu đã nuôi hơn ba mươi con gà, vì sao cháu không thể cho mẹ cháu ít trứng chứ?” Triệu Mỹ Hương cười nói.
“Không tồi không tồi, từ nhỏ dì đã thấy cháu là đứa nhỏ hiếu thảo mà.” Mợ út cười gật đầu.
“Chú dì trở về một mình hay có cả gia đình Chu Lâm trở về cùng?”
“Vợ cháu ngoại dì còn phải đi học, trường học không cho nghỉ. Cháu ngoại dì cũng bận rộn, lần này có một chút rảnh rỗi, biết chúng ta nhớ nhà nên cho chúng ta về. Hai vợ chồng dì về quê ở vài ngày sau đó sẽ đi xe lửa về thủ đô.” Mợ út cũng đã lâu không nói chuyện cùng người cùng quê, nên rất có hứng thú.
Cậu út Cố đứng bên cạnh có chút không vui: “Hai người trò chuyện nhé, tôi đi về trước.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



