Chu Lâm nghiêm túc: “Sao vợ cũng nói là anh bay thế, vừa rồi mợ út cũng nói như vậy, anh nào có bay đâu? Tốt xấu gì anh cũng là ông chủ, không phải là cần ăn mặc cho có khí thế hơn sao?”
“Phải đó, là một ông chủ lớn rồi.” Bạch Minh Châu cười, lại nhìn anh: “Gần đây anh nhàn rỗi hay sao? Nhìn trắng ra không ít đó.”
Sau khi người này trắng ra, thật sự là như biến thành người khác vậy, chỉ có thể dùng một từ để nói: đẹp trai.
Còn là kiểu đẹp trai mờ ám, còn hoang dã nữa, thật sự đúng kiểu mà cô thích.
Có điều những công việc đó chỉ là việc tạm thời thôi, vì hiện giờ anh đã cất nhắc Lý Thái Sơn và một người lính xuất ngũ lên làm phó cho mình rồi.
Sau này những việc thế này sẽ giao cho họ làm, anh muốn làm ông chủ rảnh rỗi chứ không phải là người cái gì cũng phải động tay vào, nếu không thì còn cần những người làm công như họ để làm gì chứ.
Nếu chỉ xuất hàng nhập hàng bốc vác hàng thì không đủ.
Bạch Minh Châu mặc kệ anh, trở mình muốn ngủ, kết quả Chu Lâm lại trở mình rồi đè lên.
Muốn ngủ à? Sau nửa đêm hãy ngủ, bây giờ anh muốn yêu thương vợ thật là cẩn thận, thật là thoải mái.
“……”
Chờ đến lúc bị ăn sạch sẽ, Bạch Minh Châu đã bị ép khô thể lực, lăn ra ngủ mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




❤️❤️❤️