Đầu tiên là chụp một tấm ảnh một nhà bốn người, sau đó Bạch Minh Châu chụp một tấm một mình, Chu Lâm chụp một tấm một mình, sau đó hai vợ chồng chụp chung một tấm với nhau.
Đâu Đâu và Đô Đô cũng thế, đều mỗi đứa chụp riêng một tấm ảnh xong mới chụp chung với nhau.
Chỉ qua một hồi như thế đã tiêu hết bảy đồng rồi, chụp một tấm ảnh có giá một đồng.
“Ảnh chụp còn phải đưa lên thành phố rửa, đến một tuần sau mới lấy ra, trước hết cứ giao tiền đặt cọc là ba đồng, còn lại bốn đồng thì chờ đến khi lấy được ảnh chụp lại trả.”
Chu Lâm không chút do dự lập tức trả tiền.
“Chờ sang năm thằng ba và thằng tư lớn hơn, đến lúc đó dẫn bọn chúng vào thành phố chụp ảnh cùng nhau, mượn cái xe lừa nhà chú Đào, cũng đưa cậu út và mợ út vào đây chụp chung một cái ảnh với nhau.” Chu Lâm nói.
Sau khi nói xong, anh có chút buồn bã: “Trước kia nghèo, anh cũng không biết còn có thể chụp ảnh, nếu không sẽ nói với cha để cha đưa cả nhà đi chụp một tấm. Mấy đứa Đâu Đâu và Đô Đô cũng chưa từng nhìn thấy mặt ông bà nội.”
Bạch Minh Châu nói: “Hay là sau khi về nhà anh tả cho em xem cha mẹ trông như thế nào, em thử vẽ lại cho anh, nhìn xem có giống với dáng vẻ của cha mẹ hay không?”
Chu Lâm sửng sốt: “Vợ còn biết cả vẽ tranh ư?”
“Biết chứ.” Bạch Minh Châu cười, bởi vì phải vẽ lại hình ảnh của cha mẹ chồng, Bạch Minh Châu lập tức đưa Chu Lâm quay về cửa hàng bách hóa một chuyến, mua một tấm giấy trắng to một chút, không cần phải mua cọ vẽ thuốc màu gì cả, chỉ cần dùng bút chì là được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Truyện nhẹ nhàng