Bà Niên rất là tán đồng: “Còn không phải thế sao, bà xem thằng hai nhà tôi cưới con vợ kia kìa, lúc trước còn ở chung thì đã thích tính toán vặt vãnh rồi, sinh con thì không sánh được với các chị em dâu khác, chia ăn thiếu một miếng cũng phải so đo cho bằng được. Tự mình ra ở riêng cũng không biết khiêm tốn, xây một cái nhà ngói to như thế! Giờ thì tốt rồi, bao nhiêu của cải đều bị trộm lấy hết! Nhưng mà không thể chỉ nói mỗi cô ta, thằng hai cũng có kém cạnh gì, lại còn đi tố cáo để liên lụy đến nhiều người như thế, nó xui xẻo là đáng đời. Hai vợ chồng rắn chuột một ổ, ai cũng không chê được ai!”
Lần này thì mợ út không nói tiếp nữa.
Con trai con dâu của người ta thì người ta có thể chê bai ghét bỏ, nhưng bà sẽ không nói xấu cùng, chỉ ngồi nghe bà ấy nói thôi.
Cuối cùng bà mới nói một câu: “Bà cũng vui thầm đi, trong bốn đứa con trai thì có ba đứa hiếu thảo như thế, bà nhìn xem hai vợ chồng già nhà họ Trần kia kìa, không phải tôi nói gở nhưng về sau già rồi thì có thể dựa vào đứa nào được? Tôi thấy đứa nào cũng không dựa vào được, chắc chắn sẽ đùn đẩy nhau.”
Tuy rằng trước đó cũng từng có mâu thuẫn, nhưng hiện giờ cũng rất hòa thuận.
“Vợ của thằng tư và Minh Châu đều tốt, không chê được gì, nhưng cái cô thanh niên trí thức Mã kia thật đúng là không ổn.” Bà Niên nói.
“Sao, lại xảy ra chuyện gì?” Mợ út đặc biệt đi cầm đậu phộng ra bóc vỏ, hỏi.
Bà Niên lập tức nói với mợ út rằng nhà bên đó cứ như đang diễn kịch ấy, Mã Quyên ỷ vào cái bụng mà làm mưa làm gió, mà dường như anh tư Trần cũng không chiều theo cô ta, cuộc sống của hai người này cứ phải gọi là gà bay chó sủa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Lưu giữ thanh xuân