Editor: Tô Nhi
Khi chọn phòng, dĩ nhiên Tề Minh Nguyệt ưu tiên phòng đơn.
Bây giờ cô đã có hành lý, cũng không còn là kẻ tay trắng nữa, thậm chí còn có chút dư dả.
Tuy phòng đơn đắt hơn hai đồng một đêm, nhưng phải biết rằng ban ngày Cố Cảnh Ngạn mua một cái bánh bao nhân thịt lớn chỉ tốn một hào và bốn lạng phiếu lương thực thôi.
Ở nhà khách một đêm phòng đơn, tương đương với hai mươi cái bánh bao thịt, đúng là xa xỉ!
Người phụ nữ sau quầy nói: “Phòng đơn hết rồi, hai hôm nay nhiều thanh niên trí thức đến quá. Còn một phòng hai người, trống một giường, có thể ở thêm một nữ đồng chí, cô có muốn không?”
Trên khắp cả nước, các thanh niên trí thức đến đây để đi xuống nông thôn, mà tàu hỏa chỉ đến được Dương thị.
Nếu đến nơi vào buổi tối, không còn xe chạy về huyện nữa, họ chỉ có thể ở lại Dương thị qua đêm.
Nhà khách gần ga là lựa chọn đầu tiên, chẳng trách phòng lại khan hiếm như thế.
“Có, có chứ, chị cho tôi đặt phòng hai người đó nhé, cảm ơn chị!”
Tề Minh Nguyệt vội vàng đồng ý.
Cô mệt rã rời, chẳng còn tâm trí kén chọn gì, cô chỉ mong nhanh chóng lấy được chìa khóa để vào phòng ngồi nghỉ.
Trong sảnh nhà khách chẳng có nổi một chiếc ghế, đến muốn ngồi nghỉ chân cũng không được.
“Phòng hai người một đồng rưỡi một đêm, ở tầng hai, phòng 203. Trong phòng có ấm nước, trước mười giờ tối có thể sang bên kia lấy nước nóng một lần.”
Người phụ nữ đặt bộ len đang đan dở xuống, nhanh nhẹn lấy chìa khóa đặt lên quầy.
Đến lượt Cố Cảnh Ngạn, ngay cả phòng hai người cũng chẳng còn, nhưng anh chẳng để tâm, anh chỉ thuê luôn một chỗ trong phòng tập thể sáu người, bên trong đã có bốn người ở rồi.
Cả hai nhận chìa khóa, cùng leo lên tầng hai.
Phòng của họ đều ở tầng hai, cách nhau bốn, năm phòng.
Cố Cảnh Ngạn mang hành lý đến tận cửa phòng của Tề Minh Nguyệt, nhìn cô gái nhỏ mệt rũ, khẽ nói: “Cô gõ cửa vào đi, sáng mai tôi qua gọi.”
Tề Minh Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm ơn, cảm ơn anh. Hôm nay thật làm phiền anh nhiều rồi, đồng chí Cố, anh đi nghỉ sớm đi.”
Cố Cảnh Ngạn liếc qua ba gói đồ một lớn hai nhỏ đặt dưới đất, lại hỏi: “Cần tôi giúp mang vào không?”
Tề Minh Nguyệt lắc đầu: “Không sao, tôi tự làm được.”
Đã đến tận cửa rồi, chỉ vài bước chân thôi mà.
Cũng chỉ phiền là phải ở chung với người lạ.
Cô gõ cửa, lễ phép nói: “Xin chào, tôi cũng ở phòng này, bây giờ chị tiện không? Tôi mở cửa vào nhé.”
Đợi bên trong có tiếng đáp, cô mới tra chìa khóa, vặn mở cửa.
Cô không dám đẩy cửa bước vào ngay, lỡ đâu người ta đang thay đồ gì đó thì ngượng chết mất.
Cửa hé ra một khe nhỏ, Tề Minh Nguyệt thò đầu nhìn vào trước.
Tốt rồi, người ở giường bên kia vẫn chưa ngủ, người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, ngồi ngay ngắn trên mép giường, trông như một nữ cán bộ cơ quan nào đó, khí chất nghiêm nghị.
Cô đẩy cửa mở hết, rồi cúi xuống xách túi hành lý lớn.
Hử? Không nhúc nhích!
Hai tay ôm chặt, dồn sức... vẫn không nhúc nhích!
Cô lại dồn thêm sức —
Cô xuyên đến đây chẳng lẽ chỉ để diễn trò hề sao?
Cô tức tối đấm hai cái vào túi hành lý, nếu dưới đất có kẽ nứt, chắc cô đã chui xuống luôn cho rồi.
Và cô thề rằng mình nghe thấy tiếng Cố Cảnh Ngạn cố nén cười sau lưng.
Không biết là qua bao lâu, hay chỉ một thoáng, Tề Minh Nguyệt bị người ta nắm tay kéo dậy.
“Để tôi mang cho.”
Giọng nói vẫn còn vương tiếng cười, chắc chắn anh đang cười nhạo cô!
Tề Minh Nguyệt tức tối quay đầu lại nhìn. Làm ơn, anh có thể làm người chút không!
Rõ ràng vừa nãy anh xách cái túi đó dễ như không, sao đến lượt cô thì chẳng nhúc nhích nổi?
Không hiểu nổi mẹ của “nguyên chủ” đã nhét gì trong này nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
