Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Editor: Tô Nhi
Ra khỏi nhà ga, trước mắt lại là một mảng đen đặc, cây cối và nhà cửa lờ mờ trong bóng tối, tựa như những cái miệng khổng lồ đang há to.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Tề Minh Nguyệt rùng mình một cái, vô thức nép sát vào bên người Cố Cảnh Ngạn, tay nắm lấy vạt áo anh.
Giọng cô run run: “Đồng chí Cố, chúng ta giờ đi đâu? Giờ còn xe về huyện không?”
Cố Cảnh Ngạn khẽ khựng lại, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đáp nhỏ: “Buổi tối không còn xe nữa. Chúng ta tìm một nhà khách gần đây nghỉ tạm, sáng mai đi huyện Tháp.”
Anh dừng lại một chút, nói thêm để trấn an cô: “Nhà khách không xa đâu, đi hết con hẻm này rồi rẽ phải, đi đến cuối lại rẽ là tới.”
“Ồ... được.”
Tề Minh Nguyệt nhìn con hẻm tối om trước mặt, trong lòng đầy do dự, bàn tay cô nắm chặt vạt áo anh mãi không chịu buông.
Đúng là thử thách khủng khiếp với người sợ bóng tối.
Bình thường, chỉ ở nhà một mình thôi cô cũng phải bật sáng hết đèn trong phòng.
Có điều, khái niệm “không xa” của hai người có vẻ hơi khác nhau.
Lúc đầu, Tề Minh Nguyệt còn cố gắng theo kịp, nhưng chẳng bao lâu đã thở hổn hển.
Dây buộc túi siết chặt khiến cánh tay cô đau nhức, cổ họng khô rát như bốc khói.
Dù sống khổ thế nào cũng còn hơn chết, cô không dám đánh cược vào chuyện mình chết rồi có thể trở về cơ thể ở hiện đại.
“Cố... đồng chí Cố, anh đi... đi chậm chút...”
Tề Minh Nguyệt thở như trâu, nhìn con hẻm dài dằng dặc phía trước, giọng khàn khàn mà yếu ớt cầu xin.
Cố Cảnh Ngạn cau mày, dừng bước, xoay người lại cầm lấy hai gói đồ trong tay cô.
“Để tôi cầm giúp.”
Vốn dĩ anh đã đi chậm lắm rồi, vậy mà cô gái nhỏ này vẫn không chịu nổi. Thể lực kém thế này, đến nông thôn sao mà làm việc được.
Thực ra hai gói đồ chẳng nặng bao nhiêu, nhưng không hiểu sao khi được anh xách giúp, Tề Minh Nguyệt lại thấy nhẹ nhõm hẳn.
Sau khi rẽ phải thêm một lần nữa, con hẻm cuối cùng cũng đến hồi kết. Rẽ thêm một khúc, đi chừng hơn chục mét là tới nơi.
Trước mặt là cánh cổng gỗ hai cánh giống như nhà dân bình thường, một cánh đã đóng, một cánh mở hé vào trong.
Trên bức tường cạnh cổng treo một tấm bảng trắng hình chữ nhật.
Tề Minh Nguyệt tiến lại gần, mượn ánh đèn hắt ra từ trong nhà để nhìn rõ chữ, trên đó khắc mấy chữ đen: “Nhà khách ga xe”.
Cái tên thật đúng là đơn giản hết mức.
Sảnh chính của nhà khách cũng hết sức mộc mạc, chỉ có một quầy lễ tân nhỏ.
Sau quầy là một người phụ nữ chừng ba bốn mươi tuổi, bác gái ấy đang khéo léo đan len, hai que kim đan mảnh dài lên xuống nhịp nhàng, trông rất điêu luyện.
Thấy hai người bước vào, bác gái ngẩng đầu chào mà tay vẫn không hề ngừng động tác. Quả đúng là cao thủ!
Tề Minh Nguyệt nhìn mà say mê, cô cũng biết đan len, cô từng học theo video trên mạng, nhưng chưa bao giờ nhanh nhẹn được như vậy.
Bình thường cô khá hướng nội, không thích giao tiếp bên ngoài, nên rảnh rỗi toàn ở nhà làm mấy thứ thủ công.
Cố Cảnh Ngạn lấy giấy tờ của mình và giấy chứng nhận thanh niên trí thức xuống nông thôn của Tề Minh Nguyệt từ trong túi ra, đưa cho người phụ nữ.
“Bác ơi, chúng tôi cần hai phòng đơn, còn không ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


