Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời Chương 4: Tiểu Thư Khuê Cát X Kiếm Khách Cô Độc (4)

Cài Đặt

Chương 4: Tiểu Thư Khuê Cát X Kiếm Khách Cô Độc (4)

An Kim cắn chặt môi dưới, suýt nữa thì kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc. Kiếp trước lẫn kiếp này, đây là lần đầu tiên cô thân mật với một nam nhân như vậy. Khuôn mặt trắng nõn tinh xảo không khỏi nhuộm chút ánh đỏ, nhất thời như vầng hồng giữa trời tuyết, đẹp đến kinh ngạc lòng người, nhưng bốn bề không người, cũng không có ai thưởng thức.

“Ta là Tam tiểu thư của phủ Thượng thư, ngươi có thể đưa ta trở về không?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Cho dù ra khỏi rừng núi, một cô nương như cô cũng không an toàn khi đơn độc trở về phủ Thượng thư, cho nên cô chỉ có thể hy vọng nam nhân này có thể giúp người giúp đến nơi đến chốn.

Nữ nhân trên người có mùi hương thơm ngát thấm vào chóp mũi, Củng Việt cau mày thật chặt, đáp lại cô: “Ừ.”

Lúc này An Kim đã thấy an tâm, cô vùi đầu vào sau vai hắn, lúc hơi nghiêng mắt có thể nhìn thấy đường nét rõ ràng trên cằm của nam nhân.

Lưng hắn rất rộng và dày, hơn nữa toàn thân còn có khí chất trầm ổn, vô cớ khiến người ta cảm thấy rất đáng tin cậy. An Kim dường như hiểu được vì sao Diêu Vi lại bỏ trốn cùng hắn.

Phương xa chân trời đã sắp tối đen, trong một viện lạc của phủ Thượng thư, nam tử từ bên tường nhảy xuống, vững vàng rơi trên mặt đất, đặt người phía sau ở bậc thềm dưới hiên rồi xoay người rời đi.

“Chờ một chút.”

Củng Việt cúi đầu, nhìn thấy một bàn tay trắng nõn thon dài nắm lấy vạt áo hắn, có chút chói mắt.

Thiếu nữ ngồi trên bậc thềm, cả người nhỏ nhắn, đôi mắt lưu ly lấp lánh, tóc mai hỗn độn, trông ngoan ngoãn mềm mại cực kỳ, giống như một con hồ ly đang chờ chủ nhân vuốt ve.

Ngón tay hắn động đậy, đôi mày càng thêm xa cách lạnh nhạt: “Còn có chuyện gì?”

Mắt thấy sắp về đến nhà, lá gan của An Kim cũng lớn hơn vài phần, nhìn vào đôi mắt của hắn: “Cảm ơn ngươi đã cứu ta, ta muốn báo đáp ngươi. Vàng bạc châu báu, ngươi muốn bao nhiêu?”

Sở dĩ nhân vật phản diện có thời thơ ấu bi thảm là bởi vì thân phận của cha mẹ nàng ta không xứng đôi. Nguyên chủ Diêu Vi vì báo ân cứu mạng mà lấy thân báo đáp, vậy cô bèn hứa cho Củng Việt tiền của, hai người cũng xem như xong chuyện.

Ngày sau cô sẽ gả cho một lang quân môn đăng hộ đối với mình, đến lúc đó nhân vật phản diện ra đời, nhất định sẽ không đi lại con đường cũ trước kia.

[Xin ký chủ đừng tự cho mình thông minh, đến lúc đó nhân vật phản diện sẽ không ra đời, nhiệm vụ cũng sẽ thất bại.]

Hả? Như vậy sao? An Kim có chút chột dạ.

Nam nhân liếc cô một cái, giật lại vạt áo của mình: “Không cần.”

Lời nói rơi xuống, hắn liền tung người nhảy đi, trực tiếp biến mất tại chỗ.

Khóe miệng An Kim rũ xuống, có chút không vui, mãi đến khi bóng dáng nam nhân hoàn toàn biến mất cô mới dời tầm mắt.

Người này thật kỳ quái, trông thì xa lạ chớ gần, nhưng lại là người cẩn thận hiếm có. Rõ ràng đã cứu cô, còn tốn chút công sức đưa cô trở về nhưng lại không mưu đồ gì. Thậm chí sau khi cô nói rõ thân phận, cũng không có chút khác thường nào.

An Kim nghĩ không thông, trước tiên trở về phòng rửa mặt một phen, rồi thay bộ quần áo đi đến chính viện, phụ thân mẫu thân còn chưa biết cô đã trở về .

“Lão gia, cầu xin người, chúng ta báo quan đi. Vi nhi hiện tại còn chưa có tin tức, muộn thêm chút nữa e là lành ít dữ nhiều mất.” Thượng thư phu nhân lộ vẻ lo lắng, quỳ trên mặt đất lặp đi lặp lại lời cầu xin.

Thượng thư ngồi ở trên cao với gương mặt lạnh, bị dây dưa đến mất kiên nhẫn, trực tiếp vỗ bàn: “Nếu báo quan, thể diện của bản quan còn cần nữa không? Đã phái hộ vệ đi tìm rồi, nếu xảy ra chuyện gì, đó cũng là do nó tự làm tự chịu.”

Ông càng nói càng tức giận, ngón tay chỉ vào phụ nhân quỳ trên mặt đất đang run rẩy: “Ở yên trong nhà không được sao? Nhất định phải đi ra ngoài, cũng do bà nuông chiều nó quá.”

“Vi nhi?”

Nhìn thấy nữ nhi bị sơn tặc bắt đi bình yên vô sự xuất hiện ở trước mặt mình, đôi môi Thượng Thư phu nhân run rẩy, không thể tin được gọi cô một tiếng.

An Kim cũng biết chắc là bà lo lắng lắm, liền nhấc vạt áo bị ướt bước vào: “Nương.”

Nhận được tiếng đáp lại khiến Thượng thư phu nhân cũng mặc kệ dáng vẻ của mình ra sao, ôm lấy cô vào lòng khóc lớn: “Vi nhi, Vi nhi của ta đã trở về rồi.”

Khóc một trận, sau đó bà kéo An Kim lại xem xét: “Vi nhi, con có bị thương không?”

An Kim ngoan ngoãn đưa bàn tay bị trầy xước nhẹ ra: “Nương, con không sao, chỉ bị trầy xước chút, với chân trái bị trẹo.”

“Nghiêm trọng như vậy à! Người đâu, mau đi mời đại phu trong phủ đến xem cho tiểu thư.” Thượng thư phu nhân nắm lấy tay bị thương của cô, hoảng loạn gọi người.

Thấy những lời nói gần như vô tình của ông bị con gái nghe được, Thượng thư bắt đầu có chút chột dạ, sau lại mừng vì con gái có thể trở về. Thấy phu nhân hỏi câu nào câu nấy không vào trọng điểm, ông mới lên tiếng.

“Không phải nói gặp phải sơn tặc sao? Vi nhi, con đã trốn thoát như thế nào?”

“Con gặp một đại hiệp, hắn đã cứu con, cũng là hắn đưa con trở về.” An Kim nói sự thật.

Thượng thư phu nhân chắp hai tay lại, liên tục nói trời phật phù hộ, tiếp tục nói: “Đại hiệp có cùng con trở về không, chúng ta thật sự phải cảm ơn hắn tử tế.”

An Kim nhớ lại bóng lưng quả quyết của hắn khi rời đi, lắc đầu: “Con cũng đã nói vậy, nhưng hắn không cần.”

“Giúp đỡ không cần báo đáp, là một cao nhân có phẩm cách quý trọng.”

“Được rồi.” Thượng thư cắt đứt cuộc trò chuyện của họ, ông nhìn An Kim: “Vi nhi, những sơn tặc đó có ức hiếp con không?”

An Kim biết Thượng thư muốn hỏi gì, cô hít sâu một hơi: “Người đó đến kịp thời, nên không có.”

Lúc này Thượng thư mới giãn mày, vuốt râu: “Cũng may không báo quan, nếu không thanh danh của Vi nhi sẽ bị hủy hoại, buổi ném tú cầu chiêu thân một năm sau cũng tiêu.”

An Kim im lặng không nói gì.

Thượng thư vốn là một người ích kỷ, thê tử và con gặp phải tai họa lớn như vậy, thân là quan lại không bẩm báo xin binh tiêu diệt sơn tặc, mà chỉ lo lắng thanh danh của mình có bị tổn hại hay không.

Thượng thư mang vẻ uy nghiêm của một người gia trưởng, trầm giọng nói: “Sau này con lo ở nhà thêu áo cưới của mình, không được ra ngoài nữa.”

Con gái ông đã từng được Thái hậu đích thân khen ngợi là “Thù sắc vô song, tú ngoại tuệ trung”, ngay cả vị Quốc công gia kia cũng đang thăm dò con gái ông, sau này nhất định có thể gả cho một nhà chồng tốt. Như vậy sau này con đường làm quan của ông chắc chắn sẽ càng thêm thuận lợi, cho nên ông tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ sự cố nào.

Thượng thư phu nhân lộ vẻ không đành lòng: “Lão gia, Vi nhi vừa mới trở về…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc