Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Kim co rúm lại thành một nhúm, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, lần đầu tiên nhìn thấy hiện trường giết người, cô sợ hãi nhắm mắt lại. Chỉ cảm thấy ngày càng có nhiều người ngã xuống, mùi máu tanh trong không khí khiến người ta buồn nôn.
Đột nhiên im lặng, bên tai chỉ còn tiếng bước chân như tiếng lá rụng, hơn nữa càng ngày càng gần cô.
An Kim chợt mở mắt.
Nam nhân dừng lại ở vị trí cách cô một bước chân, thanh kiếm trên tay phải vẫn còn nhỏ máu.
Cô vội vàng cúi đầu xuống, hàng mi bị nước mắt thấm ướt, run rẩy như cánh bướm: “Đa… đa tạ ngươi đã cứu ta.”
“Ừ.”
Ừ là ý gì?
An Kim lặng lẽ ngẩng mắt, đánh giá hắn.
Có thể khiến một tiểu thư khuê các luôn giữ lễ nghĩa bỏ trốn vì hắn, đương nhiên tướng mạo của hắn sẽ không tệ, ngũ quan của nam nhân hết sức sắc sảo, môi mỏng mũi cao, thân hình cao ngất.
Hình như… cũng không quá đáng sợ.
Hơn nữa, hắn là vì cứu cô nên mới giết những tên sơn tặc đó.
Thực ra, sau khi nghe được bối cảnh câu chuyện của nhiệm vụ đầu tiên, An Kim rất không thích người này.
Lý do Diêu Vi khó sinh là vì bị người ta truy sát, hình như là có một đám người muốn cướp đoạt cuốn sách kiếm thuật gì đó.
Cô mang thai còn phải theo hắn chạy trốn khắp nơi, ngày ngày lo lắng sợ hãi, cuối cùng sinh non trong miếu đổ. Bên ngoài miếu toàn là người từ giang hồ đến cướp kiếm thuật, mà ở bên ngoài miếu chỉ có mình hắn canh giữ.
Ở ngoài toàn là tiếng đao kiếm, Diêu Vi ở trong làm sao có thể yên tâm sinh nở chứ.
Giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên: “Phát hiện ký chủ hình như có hiểu lầm về phụ thân của phản diện, điều này có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ tương lai. Cho nên có gì thắc mắc, ta có thể giải đáp cho cô?”
An Kim nhỏ giọng nói: “Lúc đó có rất nhiều người muốn đoạt cuốn sách kiếm thuật, trong khi thê tử thì đang sinh, hắn hà tất phải giữ lấy khư khư chứ? Trực tiếp giao ra chẳng phải xong rồi sao, biết đâu Diêu Vi cũng sẽ không chết.”
"Bởi vì vốn dĩ không có cuốn sách kiếm thuật nào cả, kiếm của Củng gia chỉ là lời đồn truyền miệng.”
Trái tim An Kim khẽ run, im lặng một lát, tiếp tục kể tội của nam nhân kia: “Sau khi Diêu Vi chết, hắn ném đứa con của họ vào phủ Thượng thư, sinh mà không dưỡng, cũng không đi thăm đứa bé, mới dẫn đến việc từ nhỏ phản diện đã bị người khác khi dễ.”
“Bởi vì hắn đã chết.”
Cái gì?
An Kim ngây người, lời của hệ thống nặng nề nện vào lòng An Kim.
“Khi Củng Việt đặt đứa bé trước cửa phủ Thượng thư thì vẫn luôn trông chừng, chắc chắn phủ Thượng thư nhận nuôi rồi mới rời đi. Hắn xách kiếm đi từng nhà từng nhà tìm đám người vây bên ngoài miếu đổ ngày đó để báo thù, giết xong kẻ địch cuối cùng, hắn mua hoa cài đầu và bánh ngọt mà tiểu cô nương thích, chết ở trên đường đến phủ Thượng thư.”
Lồng ngực An Kim đau tức: “Hắn… sao lại chết?”
“Bệnh cũ chưa khỏi, lại thêm vết thương mới, hắn đã dốc toàn bộ sinh mệnh để mà báo thù.”
“Còn đi được không?”
Như thể thấy cô sợ hãi, nam nhân không tiếp tục đến gần, dừng lại cách cô một bước chân. Đôi mắt hắn như được tô sơn, khi không biểu cảm trông có vẻ hung dữ.
Nhưng An Kim lại cảm nhận được giọng nói của hắn cố ý dịu dàng hơn, có lẽ cũng sợ làm cô hoảng sợ.
Ban đầu cô có chút không thích cách làm của người này, nhưng sau khi nghe hệ thống nói, chút thành kiến nhỏ nhoi trong lòng cô hoàn toàn biến mất.
Bi kịch của câu chuyện gốc không thể trách ai, chỉ có thể nói là tạo hóa trêu ngươi.
Cô điều chỉnh lại tâm trạng, nhẹ nhàng đáp lại: “Được.”
Trong quá trình chạy trốn, trâm cài tóc của cô không biết rơi ở đâu, tóc tai bù xù, không có gương đồng An Kim cũng biết mình chắc chắn rất chật vật. An Kim khẽ cắn môi dưới, cảm thấy có chút khó xử.
Nhưng điều tồi tệ hơn là cô đứng dậy mới phát hiện ra chiếc váy lụa trên người đã bị cành cây móc rách, lộ cả y phục bên trong.
Trong thời đại này, việc lộ y phục bên trong cũng chẳng khác gì việc lộ nội y. Cô vô cùng xấu hổ, vội vàng kéo váy muốn che đi phần y phục bị lộ ra, không ngờ váy lụa bị rách quá nghiêm trọng, càng kéo càng lộ nhiều hơn.
Cô biết nam nhân ở gần đó đang nhìn mình, cô không dám ngẩng đầu, cuống quýt đến độ bật khóc.
Bỗng nhiên trên người nặng trĩu.
Nam nhân đi đến bên cạnh cô, cởi chiếc áo choàng trên người mình khoác lên người cô, dáng người nam nhân rất cao, chiếc áo choàng rộng lớn gần như bao trùm lấy cô.
“Đứng lên, chỗ này không an toàn, ta đưa cô ra ngoài.”
Hơi thở lạnh lẽo thuộc về nam nhân bao trùm lấy An Kim. An Kim nắm lấy dây áo choàng, gò má có chút nóng lên, lại liếc nhìn nam nhân.
Củng Việt dùng mảnh vải vụn lau sạch vết máu trên kiếm, từ trong ngực lấy ra mảnh vải bọc lại thanh kiếm của mình.
“A…”
Vừa bước đi, An Kim đã kêu lên, cổ chân đau như kim châm, cũng may cô kịp thời đỡ lấy thân cây nên không bị ngã xuống.
Nam nhân chưa đi được hai bước đã quay đầu lại cau mày nhìn cô, như thể đang nhìn thấy thứ gì đó phiền phức.
Trong mắt An Kim ngập tràn nước mắt, cố gắng chống đỡ cơn đau bước đi vài bước, bất an nói: “Ta không sao.”
Nam nhân nhắc lại lần nữa: “Cầm kiếm, ta cõng cô.”
An Kim hoảng hốt, sao có thể như vậy được? Cô là một cô nương chưa chồng sao có thể để một nam nhân xa lạ cõng chứ. Nếu bị người khác nhìn thấy, truyền đến tai phụ thân của nguyên chủ, không chừng lại phải chịu biết bao khổ sở.
Nhưng…
Cô nhìn sắc trời, trong mắt đầy vẻ giằng xé. Nếu tự mình đi thì trời tối cũng không thể ra khỏi khu rừng này, hơn nữa cô cũng không biết đường về phủ Thượng thư. Cô càng sợ sau khi cô từ chối, nam nhân sẽ thật sự mặc kệ cô.
“Được… được.”
Cô khó khăn gật đầu, nhận lấy thanh kiếm của hắn, nam nhân cũng nhân thế mà ngồi xổm xuống trước mặt cô.
An Kim mặt dày leo lên vai nam nhân, hai tay ôm lấy cổ hắn, giây tiếp theo liền cảm nhận được một đôi tay nóng rực đặt ở chỗ đầu gối cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
