Đường Cửu không ngờ sự tình đột ngột phát triển theo hướng này nên trợn tròn mắt: "Chú, chú út......"
Ánh mắt Lục Tự Minh rơi vào đôi môi mềm mại của hắn, bàn tay ấm áp sờ lên gò má hắn rồi cúi đầu hôn hắn lần nữa.
Đường Cửu vô thức nhắm mắt lại, ngón tay luống cuống níu chặt cổ áo Lục Tự Minh. Khoang miệng bị xâm chiếm từ trong ra ngoài. Hắn không tự chủ rên lên, đỏ mặt nghiêng đầu thở dốc. Mặc dù suy đoán trong lòng đã được chứng minh nhưng một vấn đề khác không thể xem nhẹ chợt bày ra trước mặt:
"Chú út," Đường Cửu lắp bắp hỏi, "Chú, chú muốn lσạи ɭυâи với cháu sao?"
"......" Lục Tự Minh dừng một chút rồi bất đắc dĩ nói, "Chú cháu mình không có quan hệ huyết thống với nhau."
Y không giải thích nhiều mà Đường Cửu cũng chẳng hỏi thêm nữa. Đây là bí mật thuộc về Lục Tự Minh và Lục Ngôn, đến lúc đó để họ tự nói với nhau đi.
"Dù thế nào chú cũng có ý đồ xấu với cháu!" Đã biết chắc thân phận người trước mặt nên Đường Cửu không còn băn khoăn, thậm chí vẫn cố tình diễn tiếp. Hắn làm ra vẻ sợ hãi yếu đuối như chú cừu non, tội nghiệp rụt người ra sau, hai mắt đỏ hoe bờ môi run rẩy trách móc: "Cháu...... Cháu xem chú như chú ruột, thế mà chú lại có tâm tư này với cháu! Chú...... sao chú có thể như vậy được chứ!"
Lục Tự Minh lập tức nhìn thấu hắn, gật đầu nói: "Ừ. Không biết ai cố ý sờ cơ bụng chú, vào phòng tắm của chú, cọ đùi chú, quyến rũ chú ấy nhỉ."
Đường Cửu không ngờ tâm tư của mình đã bị đối phương phát giác từ lâu nên cực kỳ xấu hổ, nhưng vẫn nhất quyết chối đây đẩy: "Chú nói bậy, cháu đâu có! Dù sao chú cũng quá đáng lắm! Lúc nãy chú còn đánh cháu nữa! Hừ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

