Xe cảnh sát chở Phó Đại Cương hú còi inh ỏi đi mất, họ hàng Phó gia thấy đuổi không kịp nên quay phắt lại bao vây Đường Cửu và Lục Tự Minh:
"Thằng bé Tiểu Lục này có gì từ từ nói, báo cảnh sát làm gì hả!?"
"Chúng tôi hầu hạ cậu ăn ngon uống sướng như khách quý, thế mà cậu lại đưa người nhà chúng tôi vào đồn công an, làm vậy mà coi được à?"
"Đã nói là hiểu lầm rồi, Đại Cương chỉ uống say quá thôi, vả lại cậu là con trai bị sờ một cái thì đã sao? Thế mà còn báo cảnh sát, có cần yếu đuối tới mức đó không!"
Mụ lập tức hét toáng lên: "Làm gì!? Anh còn muốn đánh người nữa à? Giàu thì có gì hơn người chứ? Có tiền thì vu oan bừa bãi cho người ta được à!? Tôi nói cho các anh biết, nếu hôm nay không giải quyết được việc này thì các anh đừng hòng đi khỏi đây!"
Mụ đem thân hình mập lùn chắc nịch của mình chặn cổng lại rồi vớ cây chổi ở góc tường vung lên tỏ vẻ uy hiếp. Những người khác của Phó gia thấy thế cũng xúm lại lên án Đường Cửu và Lục Tự Minh. Thật ra trong lòng bọn họ đã có chủ ý từ lâu, người thành phố hay sợ mất mặt nên khóc lóc om sòm nhất định sẽ có hiệu quả, hôm nay cứ mặt dày mày dạn ăn vạ hai kẻ có tiền này kiểu gì cũng giúp Phó Đại Cương được thả!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

