Sau khi ra khỏi đầm băng, các đệ tử đều mất tri giác vì lạnh, ai nấy giống như chim cút ngồi bệt xuống đất run lẩy bẩy. Thiên Hoằng trưởng lão thấy bộ dạng thê thảm này của bọn hắn thì nảy lòng từ bi miễn cho bọn hắn tu tập, chỉ giao việc nhẹ nhàng là đến vườn thuốc bón phân cho thảo dược.
Các đệ tử dùng thuật tịnh thân làm khô quần áo trên người rồi kéo nhau đến vườn thuốc. Nơi này trồng đủ loại hoa cỏ linh chi mà các trưởng lão bồi dưỡng, có thể luyện đan tăng công lực, cũng có thể chế thuốc chữa thương cứu người. Trước kia các đệ tử thường xuyên bị sai tới đây làm việc nên thuần thục bắt tay vào nhổ cỏ bón phân.
Thanh Khanh nhìn thoáng qua Đường Cửu, đột nhiên nói: "Lát nữa bón phân xong chúng ta đến hang trùng xem thử đi."
Có đệ tử tỏ ra kinh hãi: "Thanh Khanh sư đệ đến đó làm gì? Chưởng môn đã nghiêm khắc căn dặn hang trùng nuôi nhiều trùng độc làm thuốc nên rất nguy hiểm, dặn chúng ta tuyệt đối không được tới gần."
"Cứng nhắc. Ông ấy nói gì thì ngươi nghe nấy à?" Thanh Khanh liếc mắt, "Trùng độc có thể lấy độc trị độc, nếu nuôi một con thì lúc cần kíp sẽ có công dụng rất lớn. Ta đã muốn nuôi một con từ lâu nhưng cha ta kiên quyết không cho, giờ ta muốn trộm một con về chơi."
Có đệ tử lộ vẻ do dự, cũng có đệ tử muốn chứng tỏ mình nên ưỡn ngực nói: "Được, ta đi với Thanh Khanh sư đệ! Trùng độc cũng đâu phải yêu thú, không có linh trí gì, chẳng lẽ chúng ta không đối phó được sao? Nếu gặp nguy hiểm thì sư đệ cứ nấp sau lưng ta đi!"
"Như vậy sao được?" Thanh Khanh ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn chằm chằm, "Ta thấy Nguyễn sư đệ luôn không thích đi chung với chúng ta, sao thế, chướng mắt chúng ta à?"
Đám sư huynh nịnh bợ hiểu ý Thanh Khanh nên cấp tốc chặn hết đường lui của Đường Cửu như đã được huấn luyện bài bản.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

