Sau khi ra khỏi bí cảnh, Thanh Khanh hậm hực đi thẳng một mạch không thèm quay đầu lại.
Hắn căm hận Nguyễn Lan, hận gương mặt giống mình của y, hận vẻ trầm lặng đáng ghét của y, vì vậy mỗi lần xúi giục các sư huynh sỉ nhục trêu chọc y, nhìn y nhẫn nhịn nhượng bộ, chật vật thất thố thì trong lòng hắn mới hả hê đôi chút.
Nhưng trong bí cảnh lần này chẳng biết Nguyễn Lan gặp trúng vận may gì mà nhiều lần chiếm thế thượng phong, thậm chí còn trở nên nhanh mồm nhanh miệng làm hắn bị lép vế.
Xem ra là thiếu dạy dỗ. Thanh Khanh thầm toan tính rồi dần lộ ra một nụ cười độc địa.
——
Tuy hôm nay hắn đã vô tình chiếm thế thượng phong nhưng với tính cách có thù tất báo của Thanh Khanh nhất định sẽ nghĩ cách gây rắc rối cho hắn. Tu vi của Thanh Khanh không cao bằng Nguyễn Lan nhưng sau lưng đối phương có một đám sư huynh nịnh bợ xum xoe, địch nhiều ta ít thật sự không dễ ứng phó lắm.
Vì vậy việc cấp bách hiện giờ là nâng cao thực lực của mình. Nhưng phải làm sao để tăng tu vi trong thời gian ngắn đây?
Đường Cửu suy tư nửa ngày nhưng tạm thời chưa nghĩ ra cách nào hay, thấy nước trong thùng gỗ đã nguội, hắn vội vàng mặc quần áo chỉnh tề rồi ra khỏi phòng tắm.
À phải, còn có con rắn đen hôm nay hắn gặp nữa chứ...... Đường Cửu vừa đi tới giường vừa nghĩ, con rắn kia khổng lồ như vậy chẳng lý nào lại không bị phát hiện, nhưng ngoại trừ hắn thì những người còn lại đều không nhắc tới con rắn kia, vậy mọi chuyện chỉ là ảo giác của hắn trong bí cảnh thôi sao?
Đường Cửu vừa nghĩ vừa xốc chăn lên, sau đó nhìn thấy trong chăn có một con rắn to đen nhánh.
Rắn đen mới tỉnh ngủ nên lười biếng ngúc ngoắc đầu nhìn hắn với vẻ vô tội.
"Rầm ——"
Bàn ghế bị đụng ngã, Đường Cửu té ngửa xuống sàn, hai chân mềm nhũn không còn sức lực, chỉ có thể chống tay vội vàng lết ra sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

