“Sư tôn……”
Tràn ngập đều là hương vị của sư tôn.
Không sai, hắn đã tự ý thay sư tôn đổi đệm chăn.
Mỗi tối, chiếc chăn mà sư tôn từng dùng qua lại được hắn ôm đi ngủ, cho dù nằm mơ hắn cũng có thể cười tỉnh.
Lúc đó sư tôn chỉ vào giường hỏi hắn, hắn còn tưởng rằng hành động của mình đã bị sư tôn phát hiện.
Cho nên hắn mới có thể chột dạ, hoảng loạn như vậy.
Hắn biết bản thân mình đại nghịch bất đạo, vậy mà lại nảy sinh loại tâm tư không nên có với sư tôn.
Nhưng hắn…… không khống chế được!
Hôm sau.
Trước khi xuất phát, Khanh Hòa nhìn thiếu niên đơn bạc trước mặt, rơi vào trầm tư.
Nàng hỏi: “Ngươi định đi Lỗ Vương Thành như vậy sao?”
Thiếu niên ngây thơ gật đầu.
Khanh Hòa nhìn hắn.
“Ngươi có bội kiếm không? Chuyến này chúng ta phải ngự kiếm phi hành, nếu ngươi không có một thanh kiếm ra dáng, chỉ sợ trên đường sẽ chậm trễ không ít thời gian.”
Sau đó Lạc Minh Qua liền lấy ra bội kiếm của mình cho nàng xem.
Đó là thanh kiếm mà tất cả đệ tử Côn Luân đều được cấp giống nhau.
“……”
Khanh Hòa mặt không biểu cảm lấy túi Càn Khôn ra, từ bên trong lấy một thanh kiếm nhìn qua cũng không tệ lắm, tiện tay ném cho hắn.
“Trước mắt ngươi cứ dùng thanh kiếm này, sau này vi sư sẽ đúc cho ngươi một thanh mới.”
Lạc Minh Qua bắt lấy bảo kiếm, rút kiếm ra khỏi vỏ. Thân kiếm phản chiếu một tia hàn quang lạnh lẽo.
Thanh kiếm này quả thật rất tốt……
Nhưng bên này Khanh Hòa vừa đưa kiếm cho hắn xong, liền có chút hối hận.
Thanh kiếm đó là của nàng.
Thiếu niên dường như cực kỳ yêu thích thanh kiếm này, vẻ mặt hưng phấn hỏi nàng: “Sư tôn, thanh kiếm này có tên không?”
“Hàn Tiêu.”
Một thanh kiếm nếu đã có tên, vậy chứng minh thanh kiếm đó đã có chủ.
Lạc Minh Qua cho rằng đây là bội kiếm của sư tôn, nên cũng không nghĩ nhiều.
Mãi đến khi Khanh Hòa lấy ra bản mệnh kiếm của mình — “Trung Vân”.
Hàn Tiêu, Trung Vân vốn là một đôi. Chỉ tiếc người kia……
Hai thầy trò ngự kiếm phi hành, hướng về phía Lỗ Vương Thành.
Suốt dọc đường, Khanh Hòa đều vô cùng trầm mặc. Không biết là cảm xúc của nguyên chủ đang ảnh hưởng nàng, hay là tâm ma đang quấy phá, tóm lại tâm thần nàng luôn bất an.
Thiếu niên thấy nàng im lặng ít nói, liền hỏi: “Sư tôn, người đang suy nghĩ chuyện gì mà nhập thần như vậy? Đồ nhi gọi người mấy lần rồi.”
Nàng nhàn nhạt nói: “Không có gì, chỉ là đang suy nghĩ nên đúc cho ngươi một binh khí thế nào.”
Thiếu niên cong môi cười: “Đồ nhi thấy Hàn Tiêu đã rất tốt rồi mà.”
Khanh Hòa: “……”
Hắn đây là đang muốn mở miệng xin thanh Hàn Tiêu kiếm sao?
Nhưng xin lỗi, nàng không thể cho hắn. Thanh kiếm này đã có chủ.
Lạc Minh Qua thấy Khanh Hòa im lặng, liền biết sư tôn sẽ không nỡ bỏ thứ yêu thích, trong lòng không khỏi có chút mất mát.
Hắn muốn Hàn Tiêu kiếm không phải vì lý do gì khác. Chỉ là bởi vì Hàn Tiêu kiếm và Trung Vân kiếm nhìn qua thật sự vô cùng xứng đôi.
Trung tâm thành khác thường náo nhiệt vô cùng. Nơi này rõ ràng đã là ban đêm, nhưng khắp nơi đều treo đèn kết hoa, người qua lại đông đúc.
Một tòa Lỗ Vương phủ cao lớn nằm ngay giữa thành. Ánh đèn lồng đỏ rực, cùng với những dải lụa đỏ trải kín đường phố, tất cả đều đang phô bày một chữ “Hỷ”.
Bầu không khí quỷ dị này thật sự khiến người ta sợ hãi.
Lạc Minh Qua theo bản năng nắm lấy góc áo Khanh Hòa.
“Sư tôn…… nơi này sao cứ cảm thấy kỳ lạ thế nào ấy……”
Vốn dĩ Khanh Hòa muốn gạt tay hắn ra. Nhưng vừa quay đầu lại, nàng liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của thiếu niên đã trắng bệch.
Nghĩ hắn dù sao cũng chỉ là một thiếu niên hơn mười tuổi, sợ những thứ quỷ quái này cũng là chuyện bình thường.
Vì vậy nàng cũng dung túng vài phần, không gạt tay hắn ra.
Khanh Hòa hỏi: “Sợ sao?”
Thiếu niên cố mạnh miệng: “Không, không có……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
