Chưởng môn: “Tiểu Thất, chuyến này hung hiểm, muội phải cẩn thận một chút.”
“Được.”
...
Vừa từ Quá Quan Phong trở về, bước vào Thanh Tĩnh Phong liền nhìn thấy thiếu niên đang luyện kiếm trong sân.
Khanh Hòa bất động thanh sắc đi tới gần, hiếm khi chủ động ra tay chỉ điểm một vài chỗ.
“Lưng eo thẳng lên, cổ tay dùng lực, ánh mắt nhìn thẳng……”
Lạc Minh Qua thi triển xong một bộ kiếm pháp, thu kiếm vào vỏ, cung kính nói: “Đa tạ sư tôn chỉ điểm.”
Khanh Hòa lặng lẽ dời ánh mắt đi.
“Ta thấy pháp thuật tu hành là sở trường của ngươi, nhưng kiếm thuật… vẫn cần phải chăm chỉ luyện tập thêm.”
So với hắn mà nói, quả thực kém xa……
Thiếu niên im lặng gật đầu, không nói một lời.
Hắn làm sư tôn thất vọng rồi sao? Kiếm thuật của hắn quả thật quá kém cỏi.
“Vi sư phải rời khỏi Côn Luân một khoảng thời gian, trong thời gian này ngươi phải chăm chỉ luyện kiếm, cũng phải lĩnh ngộ bí tịch cho tốt.”
Lạc Minh Qua kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn về phía nàng.
“Sư tôn, người muốn đi đâu?”
“Lỗ Vương Thành, tìm người.”
Thiếu niên im lặng một lát, nhìn nàng, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì thì cứ nói.”
Kỳ thật trong lòng Khanh Hòa rất rõ, dựa theo kịch bản mà nói, đứa nhỏ này tám phần là muốn đi theo nàng cùng đi.
Thiếu niên do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn mở miệng: “Sư tôn, đồ nhi muốn đi cùng người, coi như là rèn luyện, có được không?”
Nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của thiếu niên, nàng tự nhiên không nỡ từ chối.
Khanh Hòa khẽ gật đầu, xem như đồng ý.
Ba năm nay nàng vẫn luôn bế quan trong mật thất, cũng chưa từng quay lại tẩm điện.
Nhưng khi nàng bước vào tẩm điện, liền có thể cảm nhận được mọi thứ bên trong dường như đều mới tinh, sạch sẽ gọn gàng, đặc biệt là chiếc giường của nàng, giống như vừa được thay mới vậy.
Khanh Hòa quay đầu nhìn về phía đồ đệ phía sau, vừa lúc ánh mắt hắn cũng trùng hợp đối diện với nàng.
Thiếu niên giống như một con mèo vừa bị giẫm phải đuôi, cả người lập tức xù lông cảnh giác.
Khanh Hòa khó hiểu, chẳng lẽ đứa nhỏ này rất sợ nàng sao?
Đặc biệt là khi nàng nhìn chằm chằm vào giường, hắn dường như càng thêm căng thẳng.
Nàng chỉ vào giường, còn chưa kịp nói gì, thiếu niên đã mở to đôi mắt hạnh vô tội, bộ dạng vừa chột dạ vừa sợ hãi.
Khanh Hòa khẽ thở dài: “Ngươi cũng không cần phải sợ vi sư như vậy. Ngươi là đồ đệ của ta, cho dù vi sư có nghiêm khắc hơn một chút, cũng sẽ không quá mức trách phạt ngươi.”
Thiếu niên vội vàng lắc đầu phủ nhận, cuống quýt giải thích: “Không phải đâu sư tôn…… Con……”
Hắn lập tức căng thẳng đến mức nói lắp, muốn giải thích nhưng lại không biết nên giải thích thế nào, khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu.
Khanh Hòa phất tay: “Không sao…… Căn phòng này là do ngươi quét dọn?”
Thiếu niên hoảng loạn gật đầu.
“Đồ nhi không biết sư tôn khi nào sẽ xuất quan, cho nên thường xuyên quét dọn.”
Khanh Hòa nghe vậy không khỏi nhíu mày.
“Ngươi không cần phải phí tâm làm những chuyện này.”
Đều trách chưởng môn sư huynh đã lấy mất hai con rối của nàng.
Thiếu niên cúi đầu, dáng vẻ ủ rũ.
“Sư tôn, là đồ nhi vượt quá bổn phận……”
Khanh Hòa bất đắc dĩ lắc đầu.
“Vi sư không có ý trách móc ngươi. Ngươi làm rất tốt, khó có được ngươi có phần tâm ý này. Sau này những việc nhỏ như vậy cứ giao cho con rối làm là được……”
Lạc Minh Qua khó tin ngẩng đầu lên. Đôi mắt hạnh trong veo chân thành ấy lộ ra ánh sáng khác thường, đôi mi cong cong, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.
Đôi mắt này… thật sự rất giống người kia……
……
Lạc Minh Qua trở về tẩm điện của mình, lập tức đi đến bên giường, vùi mặt vào gối, hít sâu một hơi.
“Sư tôn……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
