Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ PHÁO HÔI LUÔN BỊ NAM CHÍNH BỆNH KIỀU CỐ CHẤP GIAM GIỮ Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Ôn Nghi từ nhỏ đã được nuông chiều từ trong trứng nước, nghe quen những lời nịnh hót, tự cho mình dung mạo cũng không tệ.

Thế nhưng sự xuất hiện của nữ tử xa lạ này lại như thể khiến nàng hoàn toàn bị lu mờ!

Ôn Nghi nhìn Vân Vũ không mấy thiện cảm, thiếu nữ xinh đẹp đột nhiên xuất hiện khiến nàng dấy lên cảm giác nguy cơ.

Nàng cau mày quát lớn: "Ngươi là ai? Thấy bản công chúa sao lại không hành lễ?"

【Ký chủ! Đây chính là nữ chính công chúa Ôn Nghi của thế giới này!】

Hệ thống Tiểu Bạch nhắc nhở, Vân Vũ bị tiếng quát đột ngột của Ôn Nghi dọa cho giật mình, bờ vai mảnh khảnh run lên.

Trong cốt truyện gốc, vị công chúa ngang ngược này đã sai người lén giết nàng cho nên Vân Vũ đối mặt với nàng ta tự nhiên có chút sợ hãi.

Vân Vũ khẽ cúi đầu hành lễ, để lộ ra phần gáy trắng nõn thon thả, yếu ớt nói:

"Dân nữ bái kiến công chúa..."

Hắn chạm vào tay A Vũ, thật sự rất trơn, làn da nàng thật mềm mại, trên người còn có mùi thơm...

Cố Hoàn Chi cúi đầu nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của Vân Vũ...

Hắn rất muốn nắm lấy những ngón tay xinh đẹp như ngọc bích kia...

Vân Vũ phát hiện cổ tay mình vẫn còn nằm trong lòng bàn tay Cố Hoàn Chi, nàng cẩn thận ngước mắt nhìn Cố Hoàn Chi.

Hắn vẫn là bộ dạng lạnh lùng hờ hững, Vân Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng hắn hẳn không phải cố ý, liền rút tay ra.

Ôn Nghi nhìn thấy tất cả, chỉ cảm thấy chướng mắt, chỗ nào cũng khó chịu, bèn hỏi:

"Hoàn Chi, vị này là?"

"Ta cứu được trên đường hồi kinh."

Cố Hoàn Chi nói ngắn gọn, Ôn Nghi không để lộ dấu vết nhíu mày. Hôm qua nàng có nghe nói Cố Hoàn Chi khải hoàn hồi kinh còn mang theo một mỹ nhân, nghe nói là đích thân cứu được một cô gái mồ côi gặp nạn.

Nhưng nàng nghĩ Cố Hoàn Chi bao nhiêu năm qua bên cạnh chưa từng có một nữ nhân nào, tin đồn này chắc chắn là giả, không ngờ lại là thật!

Vân Vũ biết theo mạch truyện, lát nữa nàng sẽ bị công chúa Ôn Nghi đưa đi an bài chỗ ở.

Nói là an bài chỗ ở, thực chất là âm thầm trừ khử nàng, vì vậy Vân Vũ liền an phận làm một nhân vật nền.

Nụ cười trên mặt Ôn Nghi không hề thay đổi, dường như đã có tính toán trong lòng, liền nói với Cố Hoàn Chi:

"Phủ ngươi toàn nam nhân, nàng ta là nữ quyến ở đây khó tránh khỏi bất tiện hay là ta thay ngươi an trí cho nàng?"

"Ý công chúa là?"

Cố Hoàn Chi ngước mắt nhìn Ôn Nghi nói. Ôn Nghi tưởng Cố Hoàn Chi sẽ đồng ý, trong lòng không khỏi yên tâm. Cô ta nghĩ thầm nữ tử này dù có xinh đẹp đến đâu cũng vô dụng, dù sao cũng chưa được Cố Hoàn Chi để vào mắt.

Ôn Nghi lại không chú ý tới ánh mắt Cố Hoàn Chi nhìn nàng càng ngày càng lạnh lẽo.

Ôn Nghi giả vờ suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là hôm nay cô nương này đi cùng ta, ta sẽ sai người sắp xếp chỗ ở và công việc cho nàng trong kinh thành, thế nào?"

Nói là sắp xếp chỗ ở và công việc, thực chất Ôn Nghi đã tính toán sau khi đưa Vân Vũ rời khỏi phủ tướng quân, sẽ tìm người trừ khử nàng.

Tránh cho nữ tử có dung mạo mê hoặc lòng người này xuất hiện bên cạnh Cố Hoàn Chi.

Vân Vũ đang chờ đợi câu trả lời của Cố Hoàn Chi, nhưng Cố Hoàn Chi lại không nói gì, quay đầu nói với Phục Linh đi theo sau Vân Vũ:

"Phục Linh, đưa Vân Vũ cô nương đến chính điện nghỉ ngơi trước."

"Vâng."

Phục Linh cúi người hành lễ đáp ứng. Vân Vũ có chút bối rối ngẩng đầu lên, liền bất ngờ chạm vào đôi mắt sâu thẳm của Cố Hoàn Chi.

Khoảnh khắc đó, nàng như nhìn thấy sự chiếm hữu và cố chấp quen thuộc. Nhưng cảm giác đó chợt lóe rồi biến mất, ngay cả Vân Vũ cũng hoài nghi mình có nhìn lầm hay không.

Vân Vũ thất thần đành phải hành lễ với Ôn Nghi, bước theo Phục Linh đi về phía chính điện.

Ôn Nghi thấy Cố Hoàn Chi không trả lời lời nàng, lập tức lộ ra vẻ mặt không vui, liền nói: "Ngươi thật sự muốn giữ nàng ta lại trong phủ?"

Ánh mắt Cố Hoàn Chi dõi theo bóng lưng Vân Vũ khuất dần, cho đến khi nàng biến mất ở góc hành lang mới thu hồi lại.

Đôi mắt sắc bén của hắn quét về phía Ôn Nghi, Ôn Nghi không nhịn được rùng mình. Nàng luôn cảm thấy ánh mắt Cố Hoàn Chi lạnh lùng đến đáng sợ.

Nhưng Ôn Nghi nghĩ mình là công chúa đương triều, lại có tình nghĩa cùng Cố Hoàn Chi lớn lên từ nhỏ, liền không chút do dự nói tiếp:

"Ngươi cứ giao nữ tử kia cho ta an bài, ta nhất định sẽ tìm cho nàng một nơi tốt."

"Không cần."

Cố Hoàn Chi thản nhiên nói ra hai chữ, tiếp tục nói: "Phủ tướng quân rộng lớn của ta nuôi nổi một nữ quyến."

Ôn Nghi sửng sốt, nàng nghe Cố Hoàn Chi không cho nàng đưa cô gái kia đi, tâm tình lập tức trở nên không tốt.

Lúc này nàng mới nhận ra mình đã phải lòng Cố Hoàn Chi từ lâu. Nàng thật sự ganh ghét thiếu nữ dung mạo khuynh thành kia – kẻ vốn xuất thân bần hàn, nay lại được ở trong phủ tướng quân. Nhưng nàng nhất định phải đuổi nàng ta rời khỏi bên cạnh Cố Hoàn Chi — bởi lẽ, nàng và hắn là thanh mai trúc mã.

Một người là công chúa, một người là tướng quân, ngay cả thân phận địa vị cũng xứng đôi như vậy, bọn họ mới là trời sinh một cặp!

Vân Vũ ngồi ngay ngắn trong chính điện, lòng khẽ dâng lên một tia bất an mơ hồ. Nàng khẽ chau mày, dáng ngồi đoan trang lại vô thức toát ra vài phần u sầu. Những ngón tay trắng muốt siết nhẹ lấy vạt váy mềm mại, còn Phục Linh thì đứng hầu một bên, yên lặng không nói.

Vân Vũ gọi hệ thống Tiểu Bạch trong đầu: "Tiểu Bạch, chắc sẽ không có sai sót gì chứ?"

【Ký chủ đừng lo, chắc chắn không có vấn đề gì.】

Giọng nói của hệ thống Tiểu Bạch vang lên trong đầu, Vân Vũ buông lỏng tay đang nắm chặt vạt áo, nghĩ hôm nay hẳn là có thể thuận lợi hoàn thành điểm mấu chốt cốt truyện của nhân vật pháo hôi.

Mà hệ thống Tiểu Bạch lại dần nhíu mày, nó cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng...

Rất nhanh Vân Vũ liền thấy Cố Hoàn Chi bước vào. Nữ chính Ôn Nghi không có ở bên cạnh Cố Hoàn Chi, hình như đã rời đi. Vân Vũ vội vàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Vân Vũ tiến lên một bước, hơi cúi mình làm lễ. Nàng vốn trời sinh đã diễm lệ, chỉ một cái chào cũng đầy duyên dáng khó tả. Môi hồng khẽ mở, nhẹ nhàng nói:

"Tướng quân..."

"Sau này nàng cứ yên tâm ở lại trong phủ."

Cố Hoàn Chi thản nhiên nói, chỉ có những đường gân xanh nổi lên trên nắm tay siết chặt mới thể hiện được nội tâm của hắn.

A Vũ của hắn thật xinh đẹp, thật ngoan ngoãn, thật muốn ôm nàng, ngày nào cũng ôm nàng...

Vân Vũ sững người, trong mắt lóe lên vẻ bối rối. Nàng nhớ hệ thống Tiểu Bạch đã nói với nàng về điểm cốt truyện, lúc này Ôn Nghi nên đến đưa nàng đi mới đúng.

Nhưng tại sao Cố Hoàn Chi lại để nàng ở lại trong phủ?

Vân Vũ liền khẽ cúi đầu xuống. Bởi thân hình Cố Hoàn Chi cao hơn nàng nhiều nên từ góc nhìn của hắn, có thể thấy sau gáy nàng lộ ra một đoạn trắng ngần tựa như ánh trăng thanh khiết.

Chiếc cổ thon thả yếu ớt kia, Cố Hoàn Chi không nhịn được mím môi, cố gắng kìm nén chính mình muốn hôn lên đó.

"Phụ thân và mẫu thân của Vân Vũ đều đã mất. Trên đường chạy nạn suýt gặp nạn, được tướng quân cứu giúp, Vân Vũ vô cùng cảm kích. Giờ đã đến kinh thành ta tự nhiên không muốn làm phiền tướng quân nữa..."

Vân Vũ cúi đầu nói, giọng nàng nhỏ nhẹ, êm tai, tiếp tục nói: "Tướng quân chi bằng cứ theo lời công chúa, vẫn là sắp xếp cho Vân Vũ ở nơi khác đi..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc