Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ PHÁO HÔI LUÔN BỊ NAM CHÍNH BỆNH KIỀU CỐ CHẤP GIAM GIỮ Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

.

"Ưm..."

Cô gái bị đè bên dưới phát ra tiếng rên rỉ khó chịu nho nhỏ, nhưng vì trúng mê hương nên vẫn mê man chưa tỉnh, như đang chìm trong cơn ác mộng.

Cố Hoàn Chi lúc này mới luyến tiếc buông đôi môi mềm mại của nàng ra. Trong bóng tối, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm.

Đôi môi hồng hào của thiếu nữ bị hắn hôn đến hơi sưng đỏ, bóng loáng, ướt át.

Ánh mắt Cố Hoàn Chi u ám, như một con thú nhỏ... liên tục cọ xát vào làn da mềm mại của cô như đang nịnh nọt...

Trong nửa tháng trên đường hồi kinh, Cố Hoàn Chi đã sớm muốn làm như vậy, chỉ cần nhìn thấy Vân Vũ, những suy nghĩ đen tối trong lòng hắn liền sinh sôi nảy nở điên cuồng. Chỉ cần có người trong quân doanh nói chuyện với nàng nhiều hơn một câu, hắn đã thấy ghen tức.

Bây giờ, nàng bị hắn lừa gạt mang về kinh thành. Đã vào phủ tướng quân của hắn thì chính là người trong lòng bàn tay anh.

Cố Hoàn Chi nghĩ Vân Vũ lặn lội đường xa cả ngày chắc hẳn đã mệt mỏi, đành phải kìm nén dục vọng đang sôi sục trong lòng.

Nhưng hắn ngồi bên giường, ánh mắt rơi vào bộ y phục được Vân Vũ gấp gọn gàng đặt bên giường.

Cố Hoàn Chi cầm bộ y phục lên, chất liệu vải không được coi là tốt, chỉ là do điều kiện trên đường hành quân có hạn, không có loại vải tốt như vậy.

Cố Hoàn Chi nghĩ rằng chỉ có những bộ y phục mềm mại như gấm vóc mới xứng đáng được mặc trên người nàng. Chỉ cần tưởng tượng cảnh Vân Vũ mặc y phục lộng lẫy, ngoan ngoãn gọi hắn một tiếng tướng quân, Cố Hoàn Chi liền cảm thấy máu nóng sôi trào.

Hắn không nhịn được vùi cả khuôn mặt vào bộ y phục, tham lam hít hà mùi hương còn sót lại của nàng trên đó.

Mùi hương dịu dàng vương vấn nơi chóp mũi khiến Cố Hoàn Chi ngỡ như đang ôm Vân Vũ trong lòng. Cảm giác ấy khiến trái tim vốn khát khao không yên của hắn được xoa dịu đôi phần.

*

Sáng sớm hôm sau

Vân Vũ từ từ mở mắt, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Cô chậm rãi ngồi dậy khỏi giường, mái tóc đen mượt mà buông xuống vai.

Đêm qua cô ngủ rất say, không hề cảm thấy gì, cứ như vừa nhắm mắt đã đến sáng hôm sau.

【Chào buổi sáng, ký chủ!】

Hệ thống Tiểu Bạch cũng tỉnh dậy, vừa ngáp vừa chào Vân Vũ. Vân Vũ cũng mỉm cười đáp lại một câu chào buổi sáng. Tiểu Bạch vui mừng khôn xiết trong hệ thống, ký chủ xinh đẹp của nó đã cười với nó.

Lúc này, bên ngoài vang lên hai tiếng gõ cửa.

"Cô nương đã dậy chưa? Nô tỳ là Phục Linh, được Cố tướng quân phân phó đến hầu hạ cô nương."

Vân Vũ đã tỉnh táo hơn phân nửa, kéo chăn lên cao hơn một chút. Mặc dù đều là nữ nhi nhưng cô vẫn hơi ngại ngùng, liền nói vọng ra ngoài: "Ta đã dậy rồi."

Cánh cửa được đẩy ra, một nữ tỳ bưng y phục trên tay bước nhanh nhẹn vào.

Khi nhìn rõ dung mạo của thiếu nữ trên giường, cô không khỏi nín thở, rất nhanh liền hoàn hồn, cúi đầu hành lễ.

"Nô tỳ Phục Linh bái kiến cô nương." Phục Linh nói, nâng cao y phục trong tay: "Nô tỳ sẽ hầu hạ cô nương thay y phục và rửa mặt."

Vân Vũ nhìn thấy bộ y phục trên tay Phục Linh có vẻ là chất liệu rất đắt tiền, cô theo bản năng nhìn về phía bộ y phục của mình hôm qua. Nhưng đầu giường trống trơn, ngoài gối mềm ra thì không còn gì khác.

Trước khi đi ngủ tối qua, cô rõ ràng đã gấp gọn y phục và đặt ở đó, tại sao lại biến mất?

Chẳng lẽ là Phục Linh thấy kiểu dáng y phục cũ nên đã mang đi vứt?

Vân Vũ còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì Phục Linh đã tiến lên muốn giúp cô mặc y phục, Vân Vũ vội vàng từ chối: "Không, không cần đâu, ta vẫn tự mặc được."

Phục Linh cũng không tiếp tục nữa, lập tức lui về chỗ cũ, cúi người nói: "Vậy nô tỳ chờ bên ngoài."

Nói xong, Phục Linh lại hành lễ rồi lui ra ngoài, Vân Vũ tự mình mặc y phục mới. Cho đến khi Phục Linh để Vân Vũ ngồi trước gương đồng để trang điểm, Vân Vũ mới phát hiện hai bên má mình có vết đỏ nhạt.

Giống như vết tích bị người ta véo.

Cố Hoàn Chi mặc trường bào màu sẫm, khí chất ngất trời, giữa lông mày mang theo vài phần sắc bén. Đó là sự tàn nhẫn do chinh chiến sa trường lâu năm mang lại.

Hấn đang đi qua hành lang dài để tìm Vân Vũ, lúc này phó tướng Việt Thanh vội vàng tiến lên báo cáo.

"Tướng quân, công chúa Ôn Nghi đến rồi."

Sắc mặt Cố Hoàn Chi vẫn không thay đổi nhiều, chỉ là trong mắt lóe lên một tia không kiên nhẫn. Khi còn nhỏ hắn sống trong cung, quen biết Ôn Nghi từ nhỏ, vừa định bảo Việt Thanh dẫn cô ta đến chính sảnh thì đã thấy Ôn Nghi nghênh ngang bước vào.

Ôn Nghi vừa trông thấy Cố Hoàn Chi đang đứng dưới hành lang, phong tư tuấn dật như gió mát trăng trong, liền rạng rỡ gọi lớn: “Cố Hoàn Chi!”

Cố Hoàn Chi lại không vui mừng như Ôn Nghi, hơi gật đầu chắp tay hành lễ: "Thần bái kiến công chúa."

"Miễn lễ, miễn lễ." Ôn Nghi đứng trước mặt Cố Hoàn Chi, cười nói: "Chúng ta quen biết nhau từ nhỏ, không cần khách sáo như vậy!"

Cố Hoàn Chi không đáp lại, đôi môi mỏng mím chặt càng thêm vài phần lạnh lùng, vai rộng eo thon, mặc thường phục nhưng lại toát ra khí thế sắc bén.

Đường nét khuôn mặt tuấn tú góc cạnh khiến Ôn Nghi không khỏi đỏ mặt, trái tim đập thình thịch.

Cố Hoàn Chi nổi tiếng là người không gần nữ sắc, nhưng từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có Ôn Nghi có thể nói chuyện với Cố Hoàn Chi được vài câu. Điều này khiến Ôn Nghi không khỏi tự đắc, cảm thấy mình nhất định là đặc biệt.

Ôn Nghi liền cười nói với Cố Hoàn Chi: "Chúng ta đã lâu không gặp, hôm nay phải tâm sự cho đã!"

Cố Hoàn Chi hơi nhíu mày, hắn chỉ muốn ở bên cạnh Vân Vũ từng giây từng phút, vừa định lên tiếng từ chối thì đã thấy người con gái mà hắn ngày đêm mong nhớ bước tới.

Ôn Nghi thấy Cố Hoàn Chi nhìn về phía sau mình, cũng quay đầu lại, liền thấy một người con gái có dung mạo tuyệt mỹ xuất hiện phía sau.

Mái tóc đen được búi thành búi tóc mây, khuôn mặt không trang điểm như hoa sen mới nở, đôi mắt trong veo như nước mùa thu, thân hình nhỏ nanh trông mềm mại yếu ớt, làn da trắng như tuyết dường như có thể thổi bay.

Ánh mắt Cố Hoàn Chi nhìn Vân Vũ sâu thẳm, dưới đáy mắt lạnh lùng ẩn giấu sự tham lam vô tận.

Hắn biết bộ y phục hắn chọn cho Vân Vũ là phù hợp nhất với cô.

Chất liệu gấm vóc thượng hạng nhất sẽ không làm trầy xước làn da mỏng manh của cô, thiết kế thắt eo càng làm nổi bật vòng eo thon thả của cô, màu hồng sen khiến cô như đóa hoa vừa hé nở.

Khoảnh khắc Vân Vũ xuất hiện, máu toàn thân Cố Hoàn Chi như sôi trào, hắn muốn giấu cô gái xinh đẹp này đi, đây là của riêng anh.

Là của một mình anh!

Chỉ thuộc về một mình anh!

Bề ngoài như gió mát trăng thanh, không gần nữ sắc, nhưng trong lòng Cố Hoàn Chi lại vô cùng đen tối.

Những đường gân xanh nơi cánh tay hắn âm thầm căng siết, như đang gào thét đòi ôm chặt lấy thiếu nữ yếu đuối, mềm mại kia vào lòng — để nàng từ nay về sau, vĩnh viễn chẳng thể rời xa hắn nữa!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc