Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ PHÁO HÔI LUÔN BỊ NAM CHÍNH BỆNH KIỀU CỐ CHẤP GIAM GIỮ Chương 22:

Cài Đặt

Chương 22:

Hoàng thượng tuổi cao sức yếu, gần đây càng cảm thấy thân thể không khỏe, liền uỷ thác Thái tử giám quốc, thay Hoàng thượng xử lý triều chính.

Lộ trình cũng không tính là xa, lại đi đường quan đạo, nên đường xá không quá xóc nảy.

Nhưng Cố Hoàn Chi vẫn cho người chuẩn bị xe ngựa chu đáo, bốn mặt đều bọc nệm lông cừu mềm mại, ngay cả bốn góc bàn gỗ nhỏ trong xe ngựa cũng được bọc một lớp lông cáo dày, sợ Vân Vũ va chạm vào.

Nơi ở tại Giang Nam biệt viện cũng được chọn lựa kỹ càng, ấm áp vừa phải, ra khỏi cửa là thủy tạ, phong cảnh cực kỳ đẹp.

“Đêm nay chàng đừng ngủ cùng ta!”

Vân Vũ cau mày, lấy hết can đảm nói với Cố Hoàn Chi.

Cố Hoàn Chi vẫn vén chăn muốn lên giường của Vân Vũ.

“Bụng A Vũ giờ đã lớn rồi, ta ngủ cùng nàng cũng tiện chăm sóc nàng hơn.”

Cố Hoàn Chi mỉm cười nói, dưới ánh mắt oán trách của Vân Vũ, hắn đã thành công lên giường.

Lý do Vân Vũ không muốn Cố Hoàn Chi ngủ cùng nàng là vì, từ khi thai kỳ ổn định, hắn đã buông thả hơn rất nhiều.

Lúc ôm nàng ngủ cũng không hề thành thật.

Vân Vũ đẩy hắn không được, chỉ có thể tức giận quay người đi nói: “Vậy đêm nay chàng không được sờ mó lung tung.”

“Được.”

Cố Hoàn Chi đồng ý rất nhanh, giây tiếp theo liền ôm lấy thân thể Vân Vũ, một tay bảo vệ bụng nàng, hung hăng hôn lên môi nàng một cái.

Lại một đêm trôi qua.

Hôm nay đã là ngày thứ tư Vân Vũ đến Giang Nam, Hoàng thượng ở Giang Nam biệt viện dưỡng bệnh, nàng và Cố Hoàn Chi thì ở Hàn Sơn biệt viện cách đó không xa.

Nghe nói thân thể Hoàng thượng vẫn chưa thấy chuyển biến tốt, đổi sang nơi thích hợp tĩnh dưỡng cũng không thấy khá hơn.

Cố Hoàn Chi sáng sớm đã dẫn Hắc Giáp Vệ đi tuần tra, nghe nói có giặc cỏ xuất hiện, đêm qua những người canh gác trên núi gần Hàn Sơn biệt viện đều bị giết.

Có lẽ cảm thấy có điều gì đó không ổn, trước khi rời đi, Cố Hoàn Chi đã dặn người chuẩn bị xe ngựa, đưa Vân Vũ đến Giang Nam biệt viện ở trước, nơi đó có cấm vệ quân của Hoàng thượng, sẽ an toàn hơn.

*

Vân Vũ cảm thấy đầu choáng váng, sau khi cơn khó chịu qua đi, nàng từ từ mở mắt ra, đập vào mắt là một căn phòng vô cùng xa lạ.

Vân Vũ ngơ ngác đứng dậy khỏi giường, trên người vẫn mặc y phục hôm nay ra ngoài, nhưng đây là nơi nào?

Nàng chỉ nhớ trên đường đến Giang Nam biệt viện hình như đã xảy ra chuyện, nhưng nàng ngồi một mình trong xe ngựa, bên ngoài tình hình thế nào cũng không biết.

Sau đó chưa kịp hỏi thì nàng đã cảm thấy choáng váng, những chuyện xảy ra sau đó nàng cũng không biết, vừa mở mắt ra đã thấy căn phòng xa lạ này.

Vân Vũ xuống giường, cẩn thận đỡ lấy bụng mình đang nhô cao đi lại trong phòng, môi trường xa lạ khiến nàng căng thẳng.

Lúc này cửa phòng kêu lên một tiếng “kẽo kẹt”, có người đi vào.

Vân Vũ theo bản năng lùi lại một bước, tay xoa bụng siết chặt, ánh mắt vừa cảnh giác vừa sợ hãi nhìn sang.

Sau khi nhìn rõ người đến, nàng không khỏi chấn động, khó tin nói: “Nhị điện hạ?”

Người đẩy cửa bước vào chính là Nhị hoàng tử, hắn khác thường mặc y phục màu đen sẫm, đôi mắt đào hoa nhìn Vân Vũ mang theo ý cười dịu dàng, trong tay còn bưng thức ăn.

“Nàng tỉnh rồi.”

Giọng điệu của Nhị hoàng tử tự nhiên và thân mật, đặt thức ăn còn nóng hổi lên bàn.

Sau đó hắn đi về phía Vân Vũ, đầu óc Vân Vũ lúc này rối bời, thấy hắn đến gần, vội vàng lùi lại hai bước đầy bất an, cho đến khi đầu gối chạm vào mép giường không thể lùi thêm được nữa.

“Nhị điện hạ, đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây?”

“Nơi này dĩ nhiên là Giang Nam rồi.”

Nỗi bất an trong lòng Vân Vũ càng lớn, nàng nhớ rõ Nhị hoàng tử không có trong danh sách những người đi Giang Nam lần này, hiện giờ hắn phải ở kinh thành mới đúng.

Nàng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt mang theo vài phần sợ hãi, đôi mắt trong veo cảnh giác nhìn Nhị hoàng tử.

“Là điện hạ cho người đánh ngất ta rồi mang đến đây?”

“Phu nhân đoán không sai.”

Trên mặt Nhị hoàng tử không có chút nào lúng túng khi bị vạch trần, nhìn dung nhan tuyệt mỹ khiến người ta mất lý trí của Vân Vũ, hắn lộ ra vài phần si mê.

“À, không đúng... Sau này phu nhân sẽ không còn là phu nhân của Cố Hoàn Chi nữa, mà là Hoàng hậu của ta.”

Giọng điệu của Nhị hoàng tử ung dung, thần sắc nghiêm túc, đồng tử Vân Vũ co rụt lại, bị lời nói của Nhị hoàng tử làm cho bờ vai mảnh mai run lên.

Nhị hoàng tử hắn muốn tạo phản!

Nhị hoàng tử thấy Vân Vũ có vẻ sợ hãi, thần sắc trên mặt lại dịu dàng hơn vài phần, đôi mắt đào hoa chứa chan tình ý nhìn chằm chằm Vân Vũ.

“Nàng đừng sợ, ta sẽ không làm hại nàng, đợi việc thành ta sẽ đưa nàng về hoàng cung, ta sẽ đối xử tốt với nàng.”

Trong ấn tượng của Vân Vũ, Nhị hoàng tử là một hoàng tử nhàn tản, khó có thể tưởng tượng hắn lại là người có tâm cơ sâu sắc như vậy, hơn nữa... hơn nữa còn muốn nàng...

Đôi mắt hạnh của Vân Vũ nhìn chằm chằm Nhị hoàng tử, sợ hắn giây tiếp theo sẽ đến gần nàng.

“Nhị điện hạ đừng nói đùa, ta hiện tại đã là phụ nữ có chồng, hơn nữa điện hạ cũng đã có chính phi...”

“Ta cưới đích nữ Quốc Công phủ chẳng qua chỉ là vì muốn có thêm thế lực mà thôi.”

Nhị hoàng tử cười khẩy một tiếng, hắn đã sớm nghĩ đến việc sau khi hắn đoạt được thiên hạ, sẽ phế bỏ chính phi, thuận tiện diệt trừ cả phe cánh Quốc Công, dù sao đến lúc đó bọn họ cũng không còn giá trị lợi dụng nữa.

Chỉ có Vân Vũ mới xứng đáng với vị trí chính phi của hắn, còn Cố Hoàn Chi...

Hắn thật muốn xem vị Đại tướng quân mắt cao hơn đầu này, khi nhìn thấy ái thê của mình bị hắn ôm vào lòng, trong lòng sẽ có tư vị gì.

Ánh mắt hẹp dài của Nhị hoàng tử rơi xuống bụng bầu mà Vân Vũ đang bảo vệ chặt chẽ. Lông mày hắn khẽ nhíu lại, sau đó rất nhanh lại giãn ra.

Hiện tại thai nhi đã lớn, nếu phá bỏ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của Vân Vũ, vậy thì cứ sinh ra, nếu Vân Vũ muốn giữ lại đứa bé, hắn sẽ xem như con ruột của mình.

Vân Vũ cố gắng kìm nén sự hoảng sợ trong lòng, cảnh giác nhìn Nhị hoàng tử nói: “Nhưng ta... không muốn làm Hoàng hậu, cũng... cũng không muốn ở bên cạnh ngài, xin ngài hãy thả ta ra đi.”

“Cố Hoàn Chi cũng cưỡng ép cưới nàng, giam cầm nàng bên cạnh hắn, tại sao ta lại không được?!”

Khuôn mặt dịu dàng của Nhị hoàng tử có chút méo mó, cau mày nói: “Chẳng lẽ nàng thật sự thích hắn rồi?”

“Không giống nhau!”

Vân Vũ bất an nói, giọng nói của nàng cũng hơi run rẩy.

Đương nhiên là không giống nhau rồi, Cố Hoàn Chi là nam chính, trong cốt truyện gốc cũng không đề cập đến việc Nhị hoàng tử tạo phản thành công lên ngôi hoàng đế, cho nên phần lớn là thất bại.

Ở bên cạnh Cố Hoàn Chi ít nhất là an toàn, nàng không muốn mất mạng, dù sao nhiệm vụ nữ phụ của nàng hiện tại đã thay đổi rồi.

Ai biết được có phải phải sống sót qua toàn bộ thế giới tiểu thuyết mới có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không!

*

Cố Hoàn Chi rời khỏi Hàn Sơn biệt viện mới phát hiện đó là kế điệu hổ ly sơn, trước tiên là gây ra chút náo loạn ở gần Giang Nam biệt viện nơi Hoàng thượng cư trú.

Dụ hắn dẫn quân đến xem xét, nhưng lại là một cái vỏ rỗng, nhân cơ hội này bắt cóc Vân Vũ đi.

“Bẩm tướng quân, thám tử ở kinh thành báo lại, nói Nhị hoàng tử ở lại kinh thành là giả, tư binh dưới trướng Quốc Công cũng biến mất rồi.”

Việt Thanh quỳ dưới đại sảnh run rẩy cúi đầu nói. Cố Hoàn Chi đứng trong đại sảnh sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Phu nhân của bọn họ đã mất tích vài canh giờ, tướng quân nổi giận, người bên dưới không ai dám thở mạnh.

Trong đại sảnh im lặng vài giây, sau đó vang lên giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm của Cố Hoàn Chi.

“Nếu phu nhân xảy ra chuyện gì, ngươi và Hắc Giáp Vệ cũng không cần gặp ta nữa.”

“Vâng! Thuộc hạ tuân lệnh!”

Việt Thanh cúi đầu nói lớn, ý của Cố Hoàn Chi hắn hiểu rõ, lần này là bọn họ thất trách, không bảo vệ tốt phu nhân, nếu phu nhân xảy ra chuyện, bọn họ đều không thể sống mà trở về kinh thành.

*

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc