Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Vũ cảm thấy kết hôn rồi hình như cũng chẳng khác gì trước khi kết hôn.
Mọi người trong phủ vẫn gọi nàng là phu nhân như trước, Cố Hoàn Chi cũng mỗi đêm đều ôm nàng ngủ.
Vì hiện tại nàng đang mang thai, tháng còn nhỏ, Cố Hoàn Chi dĩ nhiên chỉ có thể ôm nàng ngủ, không thể làm những chuyện xấu hổ kia.
Chỉ là Vân Vũ đã đánh giá thấp mức độ biến thái của Cố Hoàn Chi, tuy rằng chưa làm đến bước cuối cùng, nhưng những việc còn lại hắn đều làm, nghĩ đủ mọi cách trên giường bắt nạt nàng, thật sự rất hư hỏng.
Vân Vũ vốn tưởng rằng sau khi thành thân Cố Hoàn Chi sẽ không giam cầm nàng nữa.
Tuy rằng xiềng xích trên mắt cá chân đã được tháo bỏ, nhưng bên ngoài tẩm điện lại có thêm bốn thị vệ Hắc Giáp canh giữ.
Ngay cả khi nàng chỉ đi dạo trong phủ, thị vệ Hắc Giáp cũng theo sát không rời.
Hôm nay thời tiết đẹp, Phục Linh liền dìu Vân Vũ ra khỏi tẩm điện, đến ao sen sau phủ cho cá ăn.
Chỉ là Vân Vũ không có hứng thú, nàng đứng trước hàng rào, lơ đãng ném một ít thức ăn cho cá xuống ao.
Liếc mắt một cái, liền nhìn thấy những thị vệ Hắc Giáp đang đứng canh giữ nàng, giống như một bức tường.
Vân Vũ thu hồi tầm mắt, nhìn những chú cá nhỏ đang tranh giành thức ăn trong ao, nàng khẽ thở dài.
Giây tiếp theo, hơi thở quen thuộc từ phía sau áp sát, ôm lấy vai nàng, cả người nàng bị vòng trong ngực hắn.
Vân Vũ vốn nhát gan nhưng lần này cũng không bị giật mình, bởi vì nàng đã quen với việc Cố Hoàn Chi thỉnh thoảng lại đột ngột xuất hiện.
Hơn nữa hắn luôn thích ôm nàng từ phía sau.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Giọng nói trầm thấp của Cố Hoàn Chi vang lên bên tai nàng, hơi thở ấm áp phả vào tai khiến nàng hơi ngứa ngáy.
Hắn vừa tan triều đã vội vàng trở về gặp nàng.
Phục Linh và thị vệ Hắc Giáp đều đang nhìn, hắn lại gấp gáp như vậy, thật mất mặt!
Cố Hoàn Chi lại làm như không thấy, sau đó đưa một tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng Vân Vũ vẫn chưa thấy rõ.
“Giờ đã gần ba tháng rồi nhỉ.”
“Ừm…”
Vân Vũ quay đầu nhìn mặt nước trong veo, lơ đãng trả lời, nàng có chút do dự nói.
“Tại sao những thị vệ Hắc Giáp đó suốt ngày đi theo ta? Ngươi sắp xếp?”
“Nàng đang mang thai, ta không yên tâm.”
Nghe Cố Hoàn Chi thản nhiên giải thích, Vân Vũ mím môi, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Nam chính rõ ràng là sợ nàng tìm cơ hội bỏ trốn.
Cố Hoàn Chi rất âm hiểm, đồng thời lại không có cảm giác an toàn, chỉ có thể trói Vân Vũ bên cạnh mọi lúc mọi nơi hắn mới yên tâm.
*
Một tháng sau, nhị hoàng tử đại hôn, Cố Hoàn Chi được mời cùng Vân Vũ dự tiệc.
“Chúc mừng nhị điện hạ!”
“Chúc mừng nhị điện hạ tân hôn hạnh phúc!”
Các quyền quý thuộc phe phái của nhị hoàng tử lần lượt chúc rượu mừng hắn.
Nhị hoàng tử mặc hỉ phục màu đỏ, phong độ ngời ngời, nhưng nụ cười trên mặt lại không chạm đến đáy mắt, chỉ miễn cưỡng đáp lại lời chúc mừng của mọi người.
Vì chuyện của Ôn Nghi, kế hoạch nhiều năm của hắn và kế hậu đều bị ảnh hưởng nặng nề, nhưng lúc này quan trọng hơn là phải thu phục lòng người.
Vì vậy, kế hậu đã sắp xếp cho hắn hôn sự với đích nữ của phủ Tấn quốc công, phủ quốc công là gia tộc quyền quý, sẽ giúp ích cho kế hoạch của nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử từ chối vài vị khách đến chúc rượu, giả vờ say rượu rồi tìm cớ rời khỏi bàn tiệc.
Hắn bước đi lảo đảo dọc theo hành lang, làn gió đêm mát mẻ thổi qua khiến hắn tỉnh táo hơn một chút.
Vừa đi đến hậu viện, hắn liền nhìn thấy chấp niệm mà hắn vẫn luôn không thể quên.
Là Vân Vũ mặc một bộ y phục màu xanh, nha hoàn bên cạnh cẩn thận dìu nàng xuống cầu thang.
“Phu nhân đi chậm thôi.”
Nha hoàn rất cẩn thận, nhị hoàng tử lúc này mới chú ý đến bụng nàng đã nhô lên, nhìn khoảng bốn tháng rồi.
Mắt nhị hoàng tử chấn động, Cố Hoàn Chi giấu kỹ thật, những người hắn phái đi dò la tin tức trong tướng phủ đều không dò được chút tin tức nào về Vân Vũ.
Nàng vậy mà đã mang thai.
Vân Vũ đi xuống cũng nhìn thấy nhị hoàng tử, hắn mặc hỉ phục đứng dưới mái hiên, nhìn nàng với vẻ mặt khó hiểu.
Vân Vũ trong lòng giật mình, nhưng vẫn hơi cúi đầu hành lễ với nhị hoàng tử.
“Bái kiến nhị điện hạ.”
“Phu nhân… không cần đa lễ.”
Giọng điệu của nhị hoàng tử trở nên trầm lắng, khi Vân Vũ xuất hiện trước mặt hắn, hắn chỉ cảm thấy như đã cách một đời.
Nếu không phải trên đầu nàng là kiểu tóc của phụ nữ đã kết hôn, hắn còn tưởng rằng đã quay lại lúc mới gặp nàng ở tướng phủ.
“Không biết ta có thể nói chuyện riêng với phu nhân được không?”
Vân Vũ sững sờ, nàng nhớ nàng và nhị hoàng tử không thường xuyên gặp mặt, quan hệ không tính là thân thiết.
Vân Vũ quay đầu nhìn thị vệ Hắc Giáp đang bám sát phía sau, suy nghĩ một chút rồi nói với vẻ hơi áy náy:
“Việc này… e là không thích hợp, nhị điện hạ… nhị điện hạ có gì cứ nói thẳng ra là được.”
Nhị hoàng tử nhìn theo ánh mắt của nàng, nhìn thấy thị vệ Hắc Giáp, đây là hộ vệ thân cận dưới trướng Cố Hoàn Chi.
Hắn không khỏi nhíu mày, nhìn thị vệ Hắc Giáp bám sát không rời, lại nghĩ đến tin tức trước đây dò la được rằng Vân Vũ từng có ý định bỏ trốn, hắn liền mơ hồ đoán ra được.
“Nàng gả cho hắn… là cam tâm tình nguyện sao?”
Tuy rằng nhị hoàng tử cố ý hạ thấp giọng, nhưng Phục Linh đứng sau Vân Vũ vẫn nghe thấy loáng thoáng.
Vân Vũ sững sờ, né tránh ánh mắt nóng bỏng của nhị hoàng tử, bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng đặt lên bụng đã nhô lên, nói:
“Nhị điện hạ sao lại nói vậy…”
“Hắn ép buộc nàng đúng không? Nàng không muốn đúng không?”
Nhị hoàng tử nói đến cuối cùng có chút kích động, đôi mắt nóng rực, dường như đã tìm thấy một lối thoát nào đó.
“Nhị điện hạ thận trọng lời nói, tướng quân có việc bận, sẽ sớm quay lại…”
Phục Linh tiến lên một bước nói, nhị hoàng tử nhìn nàng với ánh mắt vô cùng lạnh lùng.
“Đừng lấy Cố Hoàn Chi ra để uy hiếp ta.”
“Nhị điện hạ có gì thắc mắc cứ hỏi ta, không cần làm phiền phu nhân nhà ta.”
Giọng nói của nhị hoàng tử vừa dứt, phía sau liền truyền đến giọng nói của Cố Hoàn Chi, hắn lặng lẽ nắm chặt tay, vẻ mặt khó chịu quay người lại.
“Hoàn Chi đến rồi à…”
“Bái kiến nhị điện hạ.”
Cố Hoàn Chi trước tiên hành lễ, sau đó mới bước qua bên cạnh nhị hoàng tử, cẩn thận khoác chiếc áo choàng lông dày lên người Vân Vũ.
Hắn vừa rồi thấy trời lạnh, mới quay lại xe ngựa lấy áo choàng, kết quả lại thấy có người nhân lúc hắn không có ở đây muốn quyến rũ A Vũ của hắn.
Ánh mắt Cố Hoàn Chi lúc này nhìn nhị hoàng tử như viết lên ba chữ ——
Kẻ thứ ba! Hồ ly tinh! Vô liêm sỉ!
Đã kết hôn rồi còn đến tìm A Vũ nhà ta, thật là không giữ đạo phu thê, không tuân thủ nam đức.
“Trời đêm lạnh lẽo, phu nhân nhà ta đang mang thai không nên đứng gió, Hoàn Chi xin phép đưa phu nhân hồi phủ trước.”
“Nếu phu nhân thấy không khỏe, chi bằng để ta mời thái y trong cung đến xem cho phu nhân.”
“Không cần làm phiền điện hạ, cáo từ.”
Vân Vũ không nói một lời nào, chỉ bị động nhìn Cố Hoàn Chi và nhị hoàng tử nói qua nói lại.
Sau đó lại bị Cố Hoàn Chi ôm vào lòng với vẻ chiếm hữu, đưa nàng rời khỏi phủ hoàng tử.
*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


