Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Xuyên Nhanh] Ác Nữ Dựa Sắc Làm Càn Chương 2: Quyển 1: Chị Kế Ác Độc Hư Vinh (2)

Cài Đặt

Chương 2: Quyển 1: Chị Kế Ác Độc Hư Vinh (2)

Khương Tuyết Phù vẫn đang ngồi sát bên Tô Tĩnh, hai người thân mật như mẹ con ruột. Ngược lại, cô tiểu thư thực sự của Tô gia là Tô Tửu lại giống như một người ngoài vô cớ xâm nhập.

Tô Tĩnh và Khương Thịnh đều là tái hôn và dẫn theo một cô con gái riêng.

Tuy nhiên, khác với những cặp khác, Tô gia theo kiểu nữ chủ ngoại, nam chủ nội.

Tô Tĩnh là Tổng giám đốc của Tô thị, đi sớm về khuya, bận rộn đến mức gần như không có thời gian chăm sóc gia đình.

Khương Thịnh trước khi cưới là một giáo viên toán tiểu học. Sau khi kết hôn với Tô Tĩnh, ông đã nghỉ việc, chuyên tâm ở nhà chăm sóc hai cô con gái.

Cũng chính vì lý do này mà Tô Tĩnh vừa yêu thương vừa hổ thẹn với Khương Thịnh, luôn nghĩ cách bù đắp cho ông ở những khía cạnh khác.

Kéo theo đó, chi tiêu, ăn mặc của Khương Tuyết Phù thậm chí còn xa hoa hơn cả Tô Tửu, vị tiểu thư chính thống của Tô gia.

Nghe thấy giọng Khương Thịnh trong phòng khách, cơ thể Tô Tửu cứng đờ trong chốc lát.

Ngay sau đó, cô ấy lắc đầu từ chối: “Không cần, con đi làm bài tập.”

Tô Tĩnh thấy con gái mình cư xử như vậy thì cau mày gay gắt: “Tô Tửu, mẹ không dạy con phải biết lễ phép sao? Ở trong nhà mà ngay cả chú cũng không chịu gọi?”

Không khí vốn đang hòa thuận vui vẻ bỗng chốc trở nên căng thẳng. Tô Tửu cúi đầu không chịu nói chuyện. Tô Tĩnh cũng đanh mặt nhìn chằm chằm cô ấy.

Trong khoảnh khắc, hai mẹ con không ai chịu nhường ai. Điểm này ở một mức độ nhất định, cả hai lại rất giống nhau.

Lúc này, Khương Tuyết Phù cười khúc khích bước ra hòa giải: “Dì Tô, Tiểu Tửu chắc là mệt quá thôi. Con nghe nói cô giáo chủ nhiệm lớp 11 là giáo viên mới, rất nghiêm khắc với học sinh, bài tập cũng nhiều lắm.”

Có người tạo bậc thang để xuống, sắc mặt Tô Tĩnh rốt cuộc cũng dịu lại. Vừa định mở lời thì bà thấy Tô Tửu ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt:

“Mẹ có tư cách gì mà dạy con? Từ nhỏ đến lớn mẹ đã từng quan tâm con một chút nào chưa?”

“Mẹ không quản con ư? Mẹ bươn chải ngoài kia là vì ai? Không phải vì con, vì Tô gia sao? Từ nhỏ đến lớn, con có món ăn, vật dụng nào mà không phải là tốt nhất?” Tô Tĩnh không thể tin nổi nhìn đứa con gái đang chỉ trích mình. Dường như bà không ngờ con gái lại thốt ra những lời đau lòng như vậy.

Bà vẫn luôn nghĩ rằng trong lòng con gái, dù tình cảm mẹ con không quá gần gũi thì con bé vẫn tôn trọng và cảm ơn bà. Không biết từ lúc nào, Tiểu Tửu của bà lại trở nên như thế này.

Tô Tửu vốn không muốn cãi vã. Cuộc sống hiện tại của cô ấy ở nhà này đã đủ khó khăn. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Khương Tuyết Phù, cô ấy bỗng cảm thấy quá mệt mỏi: “Tùy mẹ muốn nói sao thì nói, con còn bài tập, con lên phòng đây.”

Khương Tuyết Phù nhìn bóng lưng gầy gò của cô gái, trong mắt thoáng lên vẻ bất mãn. Thật thú vị, con thỏ nóng nảy cũng học được cách phản kháng rồi.

***

Ban đêm.

Nghĩ đến đây, Tô Tửu lại cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Mỗi lần tan học, Khương Tuyết Phù lại đưa bài tập cho cô ấy, điều này ở một mức độ nào đó cũng xem như là giúp cô ấy học tập.

Đúng lúc Tô Tửu vừa đặt bút định viết nốt bài văn cuối cùng thì "lạch cạch" một tiếng, cánh cửa phía sau cô ấy mở ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc