Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Xuyên Nhanh] Ác Nữ Dựa Sắc Làm Càn Chương 1: Quyển 1: Chị Kế Ác Độc Hư Vinh (1)

Cài Đặt

Chương 1: Quyển 1: Chị Kế Ác Độc Hư Vinh (1)

“Phù Phù, cậu nghe nói gì chưa? Tô Tửu khối mình hôm qua đi về cùng đàn anh Lục đấy.”

Vừa tan học, cô bạn cùng bàn Triệu Vũ đã lập tức ghé sát vào, thì thầm câu chuyện buôn dưa lê vừa nghe được.

Khương Tuyết Phù hờ hững "Hừ" một tiếng. Khi nghe đến cái tên Tô Tửu, đôi mắt xinh đẹp của thiếu nữ khẽ thoáng qua một tia chán ghét khó nhận ra.

"Hèn chi đêm qua thấy cô ta cứ trưng ra cái vẻ mặt hoài xuân đáng ghét ấy. Xem ra là có liên quan đến chuyện này."

“A a a Phù Phù, cậu thật sự quá đẹp, huhu, cứ như tiểu tiên nữ vậy!”

Khương Tuyết Phù còn đang suy nghĩ thì Triệu Vũ đột nhiên nhào tới, vòng tay ôm lấy cánh tay cô, hai mắt lấp lánh hình trái tim: “Tiên nữ tỷ tỷ!”

Thật ra cũng không thể trách Triệu Vũ được. Cô bạn cùng bàn này của cô ấy quá đỗi xinh đẹp. Mới chuyển trường được một tuần mà đã có hàng chục người đến hỏi xin thông tin liên lạc của Khương Tuyết Phù.

Dù mọi người đều mặc đồng phục học sinh bình thường, nhưng thiếu nữ trước mắt lại như được đặc biệt thiên vị. Mái tóc đen nhánh như thác nước chỉ buộc đơn giản thành kiểu đuôi ngựa cao. Làn da trắng sứ mịn màng, không trang điểm nhưng những sợi lông tơ nhỏ xíu vẫn hiện rõ. Mày đẹp môi đỏ, đôi mắt hạnh tươi tắn và sáng trong. Ngay cả bộ đồng phục rộng thùng thình cũng chẳng thể che giấu được khí chất xuất trần của cô.

Ai hiểu được mỗi lần ngủ trưa tỉnh dậy nhìn thấy gương mặt này có sức công phá đến mức nào chứ! Triệu Vũ thầm than vãn và hét to trong lòng lần thứ một vạn, sau đó mới bình tĩnh lại, nhớ đến chuyện chưa kể hết.

“Phù Phù này, còn nữa, chiều hôm qua gió lớn lắm, có bạn học tận mắt thấy đàn anh Lục khoác áo khoác cho Tô Tửu đấy!”

Áo khoác? Khương Tuyết Phù nhớ lại tối hôm qua cô vô tình nhìn thấy Tô Tửu lén lút bước ra khỏi phòng giặt, tay còn cầm một chiếc áo đồng phục. Chẳng lẽ chính là cái này?

Nói đi thì nói lại, cô và Tô Tửu đều mới chuyển đến trường này một tuần. Không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mà đồ tiểu tiện nhân Tô Tửu này đã thông đồng được với người nhà họ Lục.

Chuyện này thật thú vị. Xem ra là mấy ngày nay cô bận rộn với chuyện ở trường mới, nên đã để cho có người quên mất thân phận của mình rồi.

Khương Tuyết Phù thoáng nghĩ với vẻ ác ý, một ý tưởng từ từ hiện lên trong đầu.

...

Buổi tối tại Tô gia.

“Ba! Dì Tô! Con về rồi!”

Khương Tuyết Phù thay giày xong thì chạy lon ton vài bước rồi ngồi xuống sô pha. Cô kéo tay bố Khương Thịnh ra bắt đầu làm nũng, than vãn:

“Ba ơi, thầy giáo Toán của con dạy khó quá. Đêm nay con còn phải làm một bài kiểm tra nữa!”

Khương Thịnh nhìn dáng vẻ con gái, cười cưng chiều: “Con đó nha. Tối nay có món sườn xào chua ngọt con thích, ba cố tình chừa lại một ít. Lát nữa ba sẽ mang lên cho con.”

“Dạ, con yêu ba nhất!”

Cô gái để tóc ngắn với mái ngang, đeo một chiếc kính đen. Cô ấy luôn quen thói cúi đầu, khiến người khác không thấy rõ ngũ quan.

“Mẹ, con về rồi.” Tô Tửu khoác ba lô, trên người mặc đồng phục giống hệt Khương Tuyết Phù. Dù đang gọi người nhưng ánh mắt cô ấy lại không nhìn về phía Tô Tĩnh mà chỉ cúi gằm mặt. Cả người trông có vẻ rụt rè, lúng túng.

Thấy là Tô Tửu, nụ cười trên mặt Khương Thịnh hơi nhạt đi: “Tiểu Tửu về rồi à. Mau lại đây ngồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc