Vừa nói, bà vừa đưa tay xoa nhẹ mái tóc Nguyễn Nhuyễn. Mấy ngày nay, bà cảm nhận rõ con gái mình đã trưởng thành hơn hẳn, đã biết nhìn sắc mặt và quan tâm đến mẹ.
Trước đó, Tôn Hồng Mai và Nguyễn Chí Cường đã bàn bạc kỹ, quyết định để cô tận hưởng tuổi thanh xuân thong thả thêm hai năm nữa. Đợi khi bà đến tuổi nghỉ hưu, con gái sẽ tiếp quản vị trí của mình ở nhà máy, còn bà thì lui về chăm lo gia đình.
Ai mà ngờ ông ta lại hồ đồ đến thế. Chẳng thèm bàn bạc lấy một lời, ông ta đã tự ý bán đứt suất làm việc đó để gom tiền đi buôn bán. Giờ thì hay rồi, cả nhà chỉ còn đúng một suất làm của bà, mà Nguyễn Nhuyễn thì vốn được nuông chiều từ nhỏ. Bà không đành lòng bắt con gái phải gánh vác cực nhọc trong lúc gia đình đang sóng gió, đành tự mình tiếp tục gồng gánh.
"Nhuyễn Nhuyễn, chuyện đi làm của con cứ gác lại đã. Đợi mẹ dành dụm đủ tiền rồi sẽ mua cho con một suất khác, đừng vội nhé!"
Thực ra, Nguyễn Nhuyễn vốn chẳng mặn mà gì với việc vào nhà máy. Nguyên chủ năm nay vừa tròn mười tám, cái tuổi đẹp nhất đời người, nhưng trước giờ cô nàng chỉ mải chơi bời, chẳng màng học hành. Bố mẹ lại nuông chiều, để mặc cô lông bông cả ngày.
Nhưng cô thì khác. Với cô, một tấm bằng tử tế vẫn là con đường bền vững nhất.
"Mẹ đừng lo cho con, con đã có dự tính riêng rồi. Mẹ cứ yên tâm đi làm đi!"
Thấy con gái không hề tỏ vẻ buồn bã hay hụt hẫng, Tôn Hồng Mai lại càng thấy chua xót. Trước đây Nhuyễn Nhuyễn bướng bỉnh nhưng vẫn còn nét ngây ngô trẻ con. Giờ đây, sau những biến cố gia đình, dường như con bé đã buộc mình phải lớn lên quá nhanh.
Mang theo tâm sự nặng trĩu, Tôn Hồng Mai gạt bỏ cảm xúc, xoay người rời nhà đến xưởng.
Nguyễn Nhuyễn cũng chẳng còn hứng ngủ nướng. Cô dứt khoát rửa mặt chải đầu, sửa soạn ra ngoài mua bữa sáng.
Phải công nhận, đồ ăn thời này cực kỳ chất lượng. Hôm qua cô uống sữa đậu nành, loại được xay bằng cối đá rồi nấu trực tiếp, hương thơm đậm đà, bùi ngậy hơn hẳn loại pha từ bột công nghiệp ở đời sau. Sáng nay, vị giác của cô lại bắt đầu biểu tình, đòi ăn món đó một lần nữa.
Soi gương chỉnh lại quần áo, Nguyễn Nhuyễn thầm ngắm nhìn bản thân. Đôi mắt hạnh to tròn, trong veo, hàng mi tuy không quá dài nhưng đen nhánh, khiến ánh nhìn thêm phần cuốn hút. Chiếc mũi cao thanh tú, bên trái đầu mũi có một nốt ruồi duyên nhỏ xíu. Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đường nét hài hòa đến mức chẳng cần phấn son.
Đây không phải lần đầu tiên cô trầm trồ trước nhan sắc này. Nếu ở thời hiện đại, chỉ cần cô lộ diện trên mạng thôi cũng đủ thu hút hàng triệu người theo dõi, cuộc đời chắc chắn sẽ rực rỡ chứ không thê thảm như kết cục của nguyên chủ trong truyện.
Rõ ràng, nhan sắc chỉ là bàn đạp, lựa chọn của bản thân mới là thứ quyết định vận mệnh.
Khoác chiếc túi chéo, Nguyễn Nhuyễn khóa cửa rồi đi thẳng đến tiệm đậu phụ của sư phụ Phạm. Tiệm cách nhà không xa, chỉ cần ra khỏi ngõ rẽ trái là tới.
Vừa quẹo vào đầu phố, hương đậu nành thơm lừng đã xộc thẳng vào cánh mũi. Trước quầy hàng, dòng người xếp hàng đông nghịt. Người thì mang cặp lồng mua tào phớ, người thì cầm cốc chờ sữa nóng.
Cô cười tít mắt trả tiền. Chỉ ba hào thôi, cảm giác kiếm tiền và tiêu tiền ở những năm tám mươi này thật sự rất thực tế và đáng giá.
Bát sữa đậu nóng hổi được bưng ra, làn khói trắng nghi ngút mang theo hương thơm dịu nhẹ. Cô không vội uống ngay mà cầm thìa khuấy nhẹ, âm thầm đếm nhịp trong đầu.
Khi đếm đến hai mươi, đôi mắt cô bỗng sáng bừng. Cô lập tức gắp miếng quẩy giòn tan nhúng vào bát sữa rồi đưa lên miệng thưởng thức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
