Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 9: Bàn Điều Kiện

Cài Đặt

Chương 9: Bàn Điều Kiện

Đại đội trưởng nghe anh nói không báo công an, lại còn là vì nể mặt mình, trong lòng vô cùng vui sướng, cảm thấy cậu trai này rất biết điều.

Trước đây ông ta cũng nhận không ít lợi ích từ Hàn Chấn Vũ, trên tiền đề không làm tổn hại đến lợi ích của bản thân, trong lòng ông ta vẫn có phần thiên vị anh.

“Chấn Vũ, nói điều kiện của cậu đi?”

Hàn Chấn Vũ gật đầu: “Đại đội trưởng, ông cũng rất bận, chuyện trong đội không thể thiếu ông, cho nên tôi sẽ nói ngắn gọn.”

“Hôm qua vợ tôi đi trạm y tế hết mười sáu đồng tám hào, là Hàn Lỗi và Tôn Đại Thụ ứng trước giúp tôi, số tiền này nhất định phải để Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân trả. Còn có chi phí điều trị và dinh dưỡng sau này, hai người họ cũng phải chịu trách nhiệm, tổng cộng cứ tính một trăm đồng đi.”

“Bác sĩ nói vợ tôi sau này sẽ thường xuyên đau đầu, việc nặng có lẽ cũng không làm được, chỉ có thể làm những việc trong khả năng của mình, cho nên nhà họ Hàn cũng không thể ép cô ấy ra đồng kiếm công điểm.”

Không chờ đại đội trưởng nói gì, Dương Lan Hoa đã không chịu.

Bà ta chống nạnh nói: “Chỉ băng bó một chút vết thương mà sao có thể tốn nhiều tiền như vậy? Còn đòi một trăm đồng tiền dinh dưỡng nữa, mày nói ra không thấy ngượng mồm à? Đúng là không biết xấu hổ.”

Bà ta nhổ một bãi nước bọt về phía phòng của Tô Tả Thu, hung hăng nói: “Còn không thể làm việc nặng, đúng là thân tiểu thư mệnh nha hoàn. Tao nói cho mày biết, sau khi khỏi thì mau chóng đi kiếm công điểm cho tao, muốn nhà tao nuôi mày thì đúng là mơ mộng hão huyền, cũng không xem lại mình là cái thá gì.”

Lần này Dương Lan Hoa thật sự tức giận. Tên côn đồ này đã ít khi ra đồng, vợ hắn lại không làm việc, lẽ nào để cả nhà nuôi hai người họ à? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?

Tuy tên côn đồ không mấy khi ăn cơm ở nhà, nhưng vợ hắn thì một ngày ba bữa đều ăn của nhà.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra từ bên trong, Tô Tả Thu từng bước một đi về phía bà ta.

“Bà già độc ác nhà bà, từ lúc tôi về nhà này, bà đã cùng cả nhà bắt nạt tôi. Tôi làm việc cả ngày, bà lại đến cơm cũng không cho tôi ăn, hôm nay tôi phải bà đồng quy vu tận!”

Nói xong, cô liền rút cây kéo từ sau lưng ra, vừa cười vừa điên cuồng lao về phía bà ta.

Dương Lan Hoa sợ hãi hét lên một tiếng, miệng vừa la hét vừa chạy ra ngoài: “Mày muốn làm gì? Mày đừng qua đây!”

Hàn Bảo Quốc và đội trưởng cũng bị dọa không nhẹ, tuy không chạy nhưng cũng cảnh giác nhìn Tô Tả Thu.

Bởi vì diễn quá thật, Hàn Chấn Vũ cũng suýt chút nữa cho rằng Tô Tả Thu điên thật rồi, vội vàng chạy tới bắt lấy tay cô.

Có lẽ vì sợ Tô Tả Thu giãy ra, anh dùng sức hơi mạnh. Cổ tay Tô Tả Thu bị nắm đến đau điếng, cô lén ra hiệu bằng mắt cho anh.

Hàn Chấn Vũ lúc này mới biết cô đang giả vờ, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, không điên là tốt rồi. Nếu thật sự điên thì mới là phiền phức lớn, sau này anh muốn ly hôn cũng khó.

Đại đội trưởng không biết tìm đâu ra một sợi dây thừng: “Chấn Vũ à, hay là trói vợ cậu lại trước đi? Lỡ làm người khác bị thương thì phiền lắm.”

Vào thời điểm mấu chốt này, đại đội trưởng cũng không thể để trong thôn xảy ra chuyện tai tiếng gì.

Tô Tả Thu nhìn sợi dây thừng trong tay ông ta, khóe miệng không kìm được mà co giật, đây là thật sự xem mình là kẻ điên rồi. Cô cũng không biết diễn xuất của mình lại tốt đến vậy, lừa được hết mấy người trong sân.

Sớm biết vậy kiếp trước nên vào giới giải trí thử sức một phen, không chừng còn có thể giành được tượng vàng Oscar ấy chứ.

Hàn Chấn Vũ nhìn thấy biểu cảm của cô, nén cười nói: “Đại đội trưởng, vợ tôi chắc là nhìn thấy người bắt nạt mình nên bị kích động thôi. Không cần trói đâu, tôi đưa cô ấy về phòng ngay đây.”

Nói xong, anh liền kéo Tô Tả Thu về căn phòng đất nhỏ của họ.

Sau đó nhỏ giọng nói với cô: “Lát nữa cô đừng ra ngoài nữa, lỡ diễn quá lố, chuyện sau này sẽ không dễ xử lý.”

Ý anh muốn nói là, lỡ đội trưởng cho rằng cô điên thật, e là cũng không dám quản, đến lúc đó lại lợn lành chữa thành lợn què, không dễ giải quyết.

“Vâng, tôi biết rồi.” Tô Tả Thu đã lăn lộn ở nơi công sở năm sáu năm, đối với những chuyện này thì quen đường quen lối. Cô biết khi nào nên tiến, khi nào nên lùi.

Hàn Chấn Vũ nhìn cô một cách dò xét một lúc, rồi mới quay người đi ra ngoài.

Dương Lan Hoa và Hàn Mỹ Lệ đang đứng ở cổng. Cổng lớn không biết đã mở ra từ lúc nào, bên ngoài vây quanh một vòng người xem náo nhiệt. Đại đội trưởng và Hàn Bảo Quốc đang đứng trong sân nói chuyện, thấy anh ra, hai người lập tức dừng lại.

Hàn Chấn Vũ không để ý đến những người này, nói thẳng với Trần Hồng Binh: “Đại đội trưởng, tình hình của vợ tôi các người đều thấy cả rồi. Nếu cảm thấy yêu cầu vừa rồi của tôi quá đáng, vậy thì không cần bàn nữa, cứ báo thẳng công an đi.”

Dáng vẻ nổi điên vừa rồi của Tô Tả Thu đã dọa cho nhà họ Hàn và cả đại đội trưởng sợ mất mật. Bây giờ nghe Hàn Chấn Vũ lại nhắc đến việc báo công an, họ biết anh chắc chắn không phải chỉ nói suông.

Trần Hồng Binh cũng muốn sớm giải quyết xong chuyện này, tránh lại sinh thêm rắc rối.

Ông sa sầm mặt nói với Hàn Bảo Quốc: “Chú này tôi thấy cô thanh niên trí thức Tô bị thương rất nặng, yêu cầu Chấn Vũ đưa ra cũng không quá đáng. Chú với thím cứ đồng ý đi, nếu không chuyện này đồn ra ngoài, Mỹ Lệ sau này làm sao mà lấy chồng? Nhà ai dám cưới một cô vợ có thể ép đến chị dâu phát điên như vậy?”

Dương Lan Hoa nghe Trần Hồng Binh nói vậy, lập tức nói: “Đội trưởng, điều kiện nhà chúng tôi ông cũng biết, trong nhà chỉ có mấy người đi kiếm công điểm, còn lại đều là ăn bám. Năm nay thằng cả, thằng hai kết hôn lại tốn không ít tiền. Bây giờ vẫn còn nợ nần, trong nhà thật sự không lấy ra tiền được.”

Bà ta liếc nhìn Hàn Chấn Vũ, nghi ngờ nói: “Hơn nữa, chẳng phải chỉ là băng bó vết thương thôi sao, cùng lắm thì tốn ba hào năm hào, sao lại đòi nhiều tiền như vậy?”

Hàn Chấn Vũ đến liếc cũng không thèm liếc bà ta một cái, nhếch mép cười lạnh. “Đại đội trưởng, tôi biết ông có lòng tốt, muốn chúng tôi giải quyết trong hòa bình. Nhưng bây giờ ông cũng thấy rồi đấy, căn bản không có cách nào thương lượng.”

Anh vừa nói vừa đi ra ngoài: “Ông cũng đừng khuyên nữa. Cứ vậy đi, tôi đi báo công an theo quy trình, đến lúc đó xử thế nào thì cứ phán thế ấy.”

Mọi người vừa nghe đã sốt ruột. Hàn Mỹ Lệ khóc lóc nói: “Cha, mẹ, con không muốn đi tù đâu. Hai người đồng ý với anh ấy đi.”

Hàn Bảo Quốc ngăn Hàn Chấn Vũ lại, đầy mặt thất vọng nói: “Thằng cả, con thật sự vô tình vô nghĩa như vậy sao?”

Hàn Chấn Vũ nhếch mép, nhìn chằm chằm ông ta, gằn từng chữ: “Đúng vậy, tôi chính là vô tình vô nghĩa. Nếu không phải nể mặt đại đội trưởng, tôi sẽ không đứng đây thương lượng với các người, càng sẽ không để Hàn Mỹ Lệ còn nguyên vẹn đứng ở đây.”

Trần Hồng Binh trừng mắt nhìn Dương Lan Hoa, kẻ chỉ được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, rồi nói với Hàn Bảo Quốc: “Chú, nếu thím còn càn quấy như vậy, vậy thì tôi cũng mặc kệ cứ để Chấn Vũ đi báo công an đi. Nhưng tôi phải nhắc nhở các người, với mức độ nghiêm trọng của chuyện này, nếu Hàn Mỹ Lệ bị bắt đi, có được thả về hay không còn chưa chắc. Nó không chỉ đánh con dâu nhà chú, mà còn là thanh niên trí thức từ thành phố về, tính chất của việc này không giống như phụ nữ trong thôn đánh nhau đâu.”

Lời của Trần Hồng Binh tuy có thành phần dọa dẫm, nhưng cũng không hề khoa trương. Những thanh niên trí thức từ thành phố này mà xảy ra chuyện, ban thanh niên trí thức chắc chắn sẽ can thiệp.

Hàn Bảo Quốc và Dương Lan Hoa đều sợ hãi, không dám có tâm lý may mắn nữa.

Dương Lan Hoa ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi bắt đầu la lối om sòm: “Đại đội trưởng ơi, không phải chúng tôi không đưa, trong nhà thật sự không có nhiều tiền như vậy.”

Đại đội trưởng cũng biết một trăm đồng là một con số lớn, gia đình bình thường đúng là không thể lấy ra nhiều như vậy. Ông kéo Hàn Chấn Vũ sang một bên, ý bảo anh đòi ít đi một chút.

Đội trưởng vỗ vỗ vai anh: “Tôi biết cậu khó xử. Nhưng tình hình nhà cậu ,cậu cũng rõ, họ thật sự không lấy ra được. Hay là như vầy được không? Để họ đưa cho vợ cậu 50 đồng coi như tiền dinh dưỡng, chuyện này coi như cho qua.”

Hàn Chấn Vũ tuy đòi một trăm đồng nhưng cũng đã chừa đường cho họ thương lượng. Dù cảm thấy 50 đồng hơi ít, nhưng đối với người ngoài mà nói, đây đã là một con số lớn.

Ai ngờ anh còn chưa chê ít, Dương Lan Hoa đã chê nhiều.

Bà ta được đằng chân lân đằng đầu, nói: “Đại đội trưởng, 50 đồng nhà chúng tôi cũng không có. Chỉ có năm đồng thôi, nó không cần thì thôi.”

Lần này không chờ Hàn Chấn Vũ mở miệng, đội trưởng đã trừng mắt, sa sầm mặt nói: “Nếu đã như vậy, vậy thì tôi cũng mặc kệ. Cứ để công an đến bắt con gái bà đi.”

Hàn Bảo Quốc sợ đội trưởng thật sự không quản nữa, lại sợ Hàn Chấn Vũ đổi ý, hiếm khi cứng rắn một lần, nói với Dương Lan Hoa: “Nghe lời đội trưởng, mau đi lấy tiền!”

Dương Lan Hoa cũng biết số tiền này không đưa không được.

Bà ta không tình nguyện đi vào nhà chính, một lúc lâu sau mới cầm một nắm tiền mặt đi ra.

Bà ta không đưa tiền cho Hàn Chấn Vũ mà đi thẳng đến trước mặt đại đội trưởng, vừa khóc lóc vừa kể lể đầy đau đớn: “Đội trưởng, nhà chúng tôi chỉ còn mấy chục đồng này thôi. Bây giờ đều đưa cho nó hết, sau này biết sống thế nào đây…”

Bà ta nắm chặt tiền trong tay không buông, vỗ đùi khóc lóc thảm thiết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc