Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 10: Nhận Được Tiền Bồi Thường

Cài Đặt

Chương 10: Nhận Được Tiền Bồi Thường

Không chờ hai vợ chồng già kia nói gì, Hàn Chấn Vũ liền lập tức tỏ thái độ tích cực: “Đại đội trưởng, hôm nay đã phiền ông rồi. Ông cứ yên tâm, chỉ cần họ không gây sự, tôi và vợ tôi tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho ông.”

Trần Hồng Binh gật đầu: “Bảo vợ cậu nghỉ ngơi cho tốt, chờ khỏi bệnh rồi hẵng ra đồng làm việc.”

Hàn Chấn Vũ nói một cách chân thành: “Vâng, cảm ơn đại đội trưởng đã giúp vợ tôi đòi lại công bằng. Chờ vợ tôi khỏe hơn một chút, tôi sẽ bảo cô ấy viết một lá thư cảm ơn gửi lên chính quyền huyện, để bày tỏ sự cảm kích và kính trọng của chúng tôi đối với ông.”

Trần Hồng Binh nghe xong trong lòng vô cùng vui vẻ, cảm thấy cậu nhóc Hàn Chấn Vũ này thật biết điều. Hiện tại đúng là thời điểm quan trọng để bình xét danh hiệu tiên tiến, nếu lúc này có người viết thư khen ngợi ông ta, thì cấp trên chắc chắn sẽ cộng điểm cho ông ta.

Trần Hồng Binh hài lòng nhìn anh một cái, lại nghĩ đến việc tháng này anh vẫn chưa đi làm được mấy ngày, tiểu đội trưởng đã nhắc ông ta rất nhiều lần, liền sa sầm mặt nói:

“Mấy ngày nay cậu đừng chạy lung tung nữa, theo Hàn Lỗi bọn họ lên núi chặt ít cây đi. Hôm qua tôi lên huyện họp, cấp trên nói qua một thời gian nữa sẽ có thanh niên trí thức đến chỗ chúng ta, bảo tôi chuẩn bị trước chỗ ở cho họ. Chuyện này cậu với Hàn Lỗi đi làm đi.”

Hàn Chấn Vũ có chút khó xử, mấy ngày nữa anh còn muốn ra ngoài một chuyến. Nhưng anh cũng không làm mất mặt đội trưởng, đành cười cười gật đầu, định bụng hai ngày nữa sẽ đi tìm ông nói chuyện, xem có thể giao việc này cho người khác làm được không.

Trước khi đi, đại đội trưởng lại nói với Dương Lan Hoa: “Thím này, thím là bậc trưởng bối, sau này hãy dẫn dắt con cháu trong nhà sống cho tốt, không thể dung túng con gái bắt nạt con dâu nữa. Bây giờ là xã hội mới, không còn thịnh hành cái thói cũ đó đâu. Nếu còn có lần sau, tôi cũng mặc kệ, cứ để công an đến xử lý thẳng tay.”

Nói xong, ông liền chắp tay sau lưng bỏ đi.

Dương Lan Hoa không những không nịnh bợ được gì, mà còn bị giáo huấn một trận.

Bà ta hung hăng trừng mắt liếc Hàn Chấn Vũ một cái, trong lòng thầm rủa thằng con hoang trời đánh này. Lúc làm việc thì trốn đi đâu, lúc tranh công thì nhanh hơn cả thỏ, cả nhà chỉ có hắn là gian xảo nhất.

Ai ngờ Hàn Chấn Vũ căn bản không thèm để ý đến bà ta. Anh tiễn đại đội trưởng ra cổng, cũng không để tâm đến những người đang hóng chuyện, rồi đi thẳng về phòng của mình và Tô Tả Thu.

Anh vốn định đưa hết 50 đồng trong tay cho Tô Tả Thu, nhưng nghĩ lại tính cách của người phụ nữ này, vẫn cảm thấy nên chia ra đưa nhiều lần. Mỗi lần đưa ba đồng hai đồng để cô mua đồ ăn, không để bị đói là được.

Khó khăn lắm mới giúp cô đòi được ít tiền dinh dưỡng, đừng để đến lúc đó lại bị người khác lừa mất. Sau này lúc đưa cô về thành phố sẽ đưa nốt cho cô, đến lúc đó mình lại bù thêm vào cho chẵn.

Dù sao đi nữa, hai người cũng coi như là vợ chồng được một thời gian rồi, tuy cuộc hôn nhân này không phải do hai người bọn họ tự nguyện. Nhưng dù gì cũng đã ngủ chung một phòng mấy tháng, mình là đàn ông, sao có thể để phụ nữ chịu thiệt được.

Anh rút ba đồng từ xấp tiền mặt ra, lại lấy từ trong túi ra mấy tấm tem phiếu thực phẩm phụ.

“Mấy đồng tiền và mấy tấm tem phiếu này cô cầm lấy, nếu đói thì ra hợp tác xã mua chút đồ ăn.”

Vừa rồi, chuyện anh đàm phán đòi tiền với nhà họ Hàn, Tô Tả Thu đều đã nghe thấy. Thấy anh chỉ đưa cho mình ba đồng, cô không hỏi gì mà nhận lấy.

Cô biết không phải người đàn ông này keo kiệt, mà là vì nguyên chủ thật sự quá hèn nhát. Trước đây, tiền tiêu vặt anh đưa cho cô, một phần đã bị Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ cướp mất.

Dương Lan Hoa tuy không đòi thẳng, nhưng thường xuyên sai cô đi mua đồ mà không bao giờ đưa tiền hay tem phiếu. Gả về nhà họ Hàn mấy tháng, nguyên chủ không chỉ tiêu hết tiền tiêu vặt Hàn Chấn Vũ cho, mà ngay cả tiền tiết kiệm trước kia của mình cũng xài hết sạch.

Hàn Chấn Vũ liếc cô một cái, muốn nói rằng cô không cần sợ hãi, chờ tìm được cơ hội sẽ đưa cô về thành phố. Nhưng lại sợ lỡ như việc này làm không thành, với cách suy nghĩ của người phụ nữ này, đến lúc đó không biết sẽ nghĩ thế nào. E là còn cho rằng mình lưu luyến không muốn cô đi.

Cho nên lời đến miệng, Hàn Chấn Vũ lại nuốt xuống. Anh không muốn để người khác cảm thấy mình tự mình đa tình. Vì vậy, trước khi mọi việc chưa thành thì tốt nhất là đừng nói, để tránh thêm phiền phức.

Hàn Chấn Vũ lo lắng mấy ngày nữa anh đi rồi, người phụ nữ này lại như trước đây, cho nên nhìn Tô Tả Thu nghiêm túc dặn dò:

“Tuy chuyện lần này đã giải quyết, nhưng bà già đó hôm nay mất nhiều tiền như vậy, trong lòng nhất định tức chết đi được. E là qua một thời gian nữa sẽ lại gây sự, cô phải mạnh mẽ lên, nếu không thì ở nhà này chắc chắn không có ngày yên ổn.”

Tô Tả Thu biết anh là vì tốt cho mình, cũng không để tâm đến giọng điệu của anh, ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại nói một cách vô cùng hung dữ: “Những lời tối qua tôi nói không phải là nói đùa. Tôi đã chết một lần rồi, bây giờ cái gì cũng đã nghĩ thông suốt, sau này nếu ai còn dám bắt nạt tôi thì tôi thật sự sẽ liều mạng với họ.”

Hàn Chấn Vũ thấy cô hoàn toàn như biến thành một người khác, không còn vẻ hèn nhát trước kia, trong lòng cũng không có gì ngạc nhiên. Trải qua chuyện lớn như vậy, nếu còn nhu nhược như trước, lại bị người khác bắt nạt thì cũng là do cô đáng đời.

“Cô nghĩ thông suốt là tốt rồi. Cả nhà này đều là kẻ bắt nạt kẻ yếu, chỉ khi cô lợi hại thì họ mới không dám bắt nạt cô.”

Hàn Chấn Vũ nghĩ một lúc, lại hạ giọng nhắc nhở cô: “Hàn Mỹ Lệ chỉ là hổ giấy, không có gì đáng sợ. Nhưng Dương Lan Hoa là người tâm cơ sâu xa, cô cẩn thận một chút đừng mắc mưu của bà ta. Trương Thiến Vân kia cũng không phải thứ tốt lành gì, trong lòng cô hẳn là rõ, hai chúng ta kết hôn chính là do cô ta và mấy người phụ nữ ở khu thanh niên tri thức giở trò. Cô tốt nhất nên tránh xa họ ra, không có việc gì thì đừng chạy qua bên đó.”

Hàn Chấn Vũ rất coi thường mấy nữ thanh niên trí thức ở trong khu thanh niên trí thức, trông thì có vẻ yếu đuối mỏng manh, nhưng thực chất lại một bụng dạ xấu xa. Người phụ nữ Tô Tả Thu này căn bản không phải là đối thủ của họ.

“Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi biết rồi.” Tô Tả Thu gật đầu, trịnh trọng nói lời cảm ơn với anh.

Hàn Chấn Vũ không biết cô có thật sự hiểu không, nhưng mình đã nói hết những gì cần nói, sau này thì phải xem chính cô làm thế nào.

Dù sao thì anh cũng sẽ không ở nhà mỗi ngày để trông chừng một người phụ nữ, huống hồ người phụ nữ này trong lòng còn không có anh, mà anh cũng không thích cô.

Anh mở cửa phòng, nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Hai người một trước một sau ra khỏi nhà.

Trương Thiến Vân đang bưng một chậu đồ ăn đi về phía nhà chính, thấy hai người họ ra, lập tức chột dạ cúi đầu, bước chân cũng nhanh hơn.

Tô Tả Thu hừ lạnh một tiếng, cùng Hàn Chấn Vũ đi vào nhà chính.

Hàn Bảo Quốc, Dương Lan Hoa và Hàn Chấn Hoa đã ngồi vào bàn. Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ đang xới cơm.

Sáng nay ăn cháo ngô xay, giữa bàn đặt một đĩa cà tím xào đậu que, còn có một bát canh trứng.

Nhìn thấy Tô Tả Thu đi ở phía trước, trong mắt mọi người đều mang theo vẻ cảnh giác, sợ cô sẽ đột nhiên nổi điên.

Tô Tả Thu không để ý đến ánh mắt của họ, ngồi phịch xuống ghế, bưng lấy bát canh trứng trên bàn và bắt đầu ăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc