Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 23: Đối Chọi Gay Gắt

Cài Đặt

Chương 23: Đối Chọi Gay Gắt

Hàn Chấn Dân bị lời nói của cô làm cho sững sờ.

Cậu ta mới đi có mấy ngày mà con tiện nhân này đã dám dạy dỗ cậu ta, còn không cho cậu ta đi học, đúng là lật trời rồi.

Cậu ta chỉ vào mũi Tô Tả Thu, đùng đùng nổi giận: “Cô nghĩ cô là ai? Dám nói không cho tôi đi học, nhà này đến lượt cô lên tiếng từ khi nào?”

“Sao nào? Tôi làm chị dâu cả của cậu, ngày ngày làm lụng kiếm công điểm để nuôi cậu ăn học. Chẳng lẽ ở cái nhà này một câu cũng không được nói?”

Tô Tả Thu thấy sắc mặt cậu ta tức đến xanh mét, trong lòng cười thầm. Sau đó lại ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà lắc đầu, tiếp tục trách mắng.

“Cậu năm nay cũng 18 tuổi rồi mà đến cấp ba còn chưa tốt nghiệp. Bằng tuổi cậu, có ai mà không ra đồng kiếm công điểm, chỉ có cậu là ở nhà há mồm chờ ăn. Cậu nói xem sao da mặt cậu lại dày như vậy? Sao có thể nuốt trôi được chứ?”

Hàn Chấn Dân tuy có chút tâm cơ, nhưng dù sao cũng mới 18 tuổi, bây giờ bị Tô Tả Thu chỉ thẳng vào mũi mắng, ít nhiều có chút mất bình tĩnh.

Cậu ta thẹn quá hóa giận, hét lên: “Tôi 18 tuổi học cấp ba thì đã sao? Lớp chúng tôi còn có người 20 tuổi kia kìa. Hơn nữa, tôi tiêu tiền của bố mẹ tôi, liên quan gì đến cô?”

“Sao lại không liên quan? Bây giờ chúng ta chưa ra ở riêng, công điểm tôi và anh cả cậu kiếm được đều do bố mẹ chồng quản lý.”

Tô Tả Thu vừa bẻ ngón tay vừa tính sổ với cậu ta từng khoản một: “Những thứ cậu ăn, cậu dùng bây giờ còn cả học phí đi học nữa, đều có một phần của chúng tôi trong đó. Vợ chồng tôi ăn mặc tằn tiện để nuôi cậu ăn, nuôi cậu mặc, cho cậu đi học, không ngờ cậu lại nói không liên quan đến chúng tôi. Cậu vô lương tâm như vậy, chẳng lẽ bao năm ăn học chữ nghĩa đều trôi vào bụng chó hết rồi à?”

Hàn Chấn Dân nghe cô đổi trắng thay đen như vậy, mặt mày xanh mét, phẫn nộ nói: “Cô còn có chút liêm sỉ nào không? Hàn Chấn Vũ là thằng quỷ lười biếng, tên côn đồ có tiếng, một năm có hơn nửa thời gian là ở ngoài lêu lổng. Mỗi ngày cô kiếm được hai cái công điểm ít ỏi đó còn chưa đủ cho chính mình ăn, mà dám huênh hoang nói vợ chồng cô nuôi tôi, da mặt cũng dày thật đấy.”

Tô Tả Thu nghe cậu ta nói Hàn Chấn Vũ là tên côn đồ, đang định mắng lại thì đột nhiên nhìn thấy mấy đứa trẻ con và một bà lão đang đứng hóng chuyện cách đó không xa.

Cô đảo mắt, bắt chước bộ dạng của Dương Lan Hoa mà đập đùi, giọng đầy kích động mà gào lên.

“Cậu nói những lời này thật là mất hết lương tâm! Để cho cậu được đi học, chồng tôi bị mẹ cậu đuổi ra ngoài xin ăn kiếm tiền, tôi thì ở nhà hầu hạ cả nhà các người, vậy mà bây giờ lại bị cậu mắng là mặt dày.

Tô Tả Thu cười lạnh, nhìn cậu ta rồi hạ giọng đe dọa: “Cậu dám động vào tôi một cái thôi, ngày mai tôi sẽ đến tận trường học của cậu làm ầm lên, không tin thì cứ thử xem.”

Nghe thấy lời đe dọa của cô, Hàn Chấn Dân khựng lại, rồi lập tức hạ tay xuống.

Cậu ta nhìn Tô Tả Thu trước mắt mà cảm thấy xa lạ vô cùng, như thể chưa từng quen biết người này.

Trước đây, người này ở trong nhà chỉ biết khúm núm vâng dạ, đến nói lớn một tiếng cũng không dám. Vậy mà giờ miệng lưỡi lại sắc sảo như vậy.

Cậu ta mới đi có nửa tháng, lẽ nào trong thời gian này đã xảy ra chuyện gì?

Hàn Chấn Dân trừng mắt nhìn cô một hồi, hừ lạnh một tiếng rồi dắt xe đạp vào sân.

Tô Tả Thu nhìn bóng lưng cậu ta mà cười khinh miệt, rồi cũng xoay người về phòng ngủ trưa.

Hàn Chấn Dân về là để lấy lương thực. Buổi trưa cậu ta còn chưa ăn gì, bây giờ vừa nóng, vừa khát, vừa đói.

Cậu ta ra sân sau trước, định rửa mặt cho mát mẻ một chút, nhưng cái lu nước ở sân sau lại trống không.

Cậu ta lại chạy vào bếp, cái lu trong bếp cũng không còn một giọt nước. Cậu ta tức mình đá vào cái lu một cái, rồi lại vào phòng bố mẹ mình, cũng trống rỗng y như vậy.

Hàn Chấn Dân đứng ở nhà chính thở hổn hển. Trước đây mỗi lần cậu ta về, bất kể ai ở nhà đều sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống cho cậu ta.

Kể cả trong nhà không có ai cũng không đến nỗi như hôm nay, đến một giọt nước cũng không có.

Cậu ta định sai Tô Tả Thu đi gánh nước, nấu cơm cho mình, nhưng nghĩ đến cuộc xung đột vừa rồi, cậu ta liền dẹp bỏ ý định đó.

Hàn Chấn Dân ngồi nghỉ ở nhà chính một lát rồi xách thùng gỗ đi gánh nước. Hết cách rồi, cậu ta khát đến độ cổ họng sắp bốc khói.

Tô Tả Thu nằm trên giường đất, vắt chéo chân ung dung ngâm nga một bài hát, trong lòng nhẹ nhõm chưa từng có.

Nhớ lại kiếp trước, dù là đi học hay đi làm đều phải giữ kẽ, lúc nào cũng phải duy trì hình tượng cá nhân.

Đặc biệt là ở công ty, dù có mâu thuẫn lớn đến đâu với đồng nghiệp cũng chỉ là trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, chứ không bao giờ vạch mặt nhau.

Bây giờ vứt bỏ hết sĩ diện, có chuyện là trực tiếp nổi điên, ai làm mình không vui thì mình chửi thẳng mặt người đó, còn ghê gớm hơn cả những kẻ ghê gớm, thật sự là tinh thần sảng khoái.

Tô Tả Thu cầm chiếc quạt mo phe phẩy, lúc có lúc không. Bây giờ cô muốn dưỡng sức chờ địch, ngủ một giấc thật ngon.

Hôm nay đã giết một con gà, bà già kia về chắc chắn sẽ không để yên, buổi tối hẳn là còn một trận chiến nữa.

Tô Tả Thu hy vọng tối nay bà già đó sẽ làm ầm lên hết sức có thể, như vậy cô có thể nhân cơ hội đó đòi phân gia.

Hàn Chấn Dân gánh nước về, còn chưa kịp đun sôi đã dùng gáo múc nước tu ừng ực.

Nửa gáo nước lạnh trôi xuống bụng, cuối cùng cũng đã giải khát, cảm giác bực bội cũng dịu đi.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào phòng của Tô Tả Thu và Hàn Chấn Vũ một lúc, rồi đạp xe đi ra cánh đồng phía nam.

Lúc nãy cậu ta có hỏi một đứa trẻ hàng xóm, biết được Hàn Chấn Vũ đã trở về.

Thảo nào con đàn bà đó hôm nay lại dám kiêu ngạo như vậy, hóa ra là có người chống lưng.

Hàn Chấn Dân cười một cách nham hiểm, chân đạp xe càng lúc càng nhanh.

Hàn Mỹ Lệ đang ngồi nghỉ ở đầu bờ ruộng, nhìn thấy cậu ta thì vô cùng ngạc nhiên và vui mừng: “Anh ba, anh về rồi à?”

Hàn Chấn Dân gật đầu, lau mồ hôi trên trán, hỏi: “Em gái, sao em cũng ra đồng thế này? Sao trong nhà không để lại một người? Còn con tiện nhân Tô Tả Thu kia là thế nào vậy?”

Trước đây Hàn Mỹ Lệ rất ít khi ra đồng làm việc, đều ở nhà giặt giũ nấu cơm.

Dương Lan Hoa không cho cô ta xuống ruộng kiếm công điểm, nói con gái lúc còn là thiếu nữ có mấy năm sung sướng, lấy chồng rồi thì nhiều chuyện phải lo, bây giờ cứ để cô ta ở nhà hưởng phúc mấy năm.

Nhưng hôm nay thì không dám để cô ta ở nhà, sợ Tô Tả Thu lại nổi điên đánh cô ta.

Hàn Mỹ Lệ nghe anh ba nhắc đến Tô Tả Thu, cơn tức cũng bốc lên, không thể chờ đợi được mà kể tội.

“Anh ba, con tiện nhân đó bây giờ ghê gớm lắm. Việc gì nó cũng không làm, còn ăn vụng lương thực ngon với trứng gà nhà mình để dành cho anh nữa. Hôm qua nó còn đánh em và chị dâu hai, ngay cả bố mẹ mà nó cũng dám cãi lại.”

Hàn Chấn Dân càng nghe sắc mặt càng khó coi, nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Cậu ta không tin một Tô Tả Thu luôn yếu đuối lại dám làm như vậy, con đàn bà đó không có lá gan lớn đến thế.

Chẳng lẽ là Hàn Chấn Vũ đứng sau giật dây? Nhưng mục đích của anh ta khi làm vậy là gì?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc