Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Hàn Chấn Vũ rửa tay xong quay lại, Tô Tả Thu đã dọn thức ăn lên bàn.
Bánh bột ngô vàng ruộm, thịt gà hầm đậu cô ve, đậu que trộn cùng một tô canh gà vàng óng, nhìn thôi đã khiến người ta thòm thèm.
Một bữa ăn như thế này nếu ở thời hiện đại thì cũng chỉ là chuyện thường ngày. Nhưng đây là những năm 70, ngay cả ngày Tết cũng không phải nhà nào cũng dám ăn sang như vậy.
Thực ra Hàn Chấn Vũ không quá coi trọng chuyện ăn uống, chỉ cần có thể lấp đầy bụng thì dù là lương thực thô hay đồ ăn ngon, anh đều không bận tâm. Có lẽ do hôm nay quá đói, nên khi nhìn những món ăn trên bàn, anh vẫn không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Tô Tả Thu múc cho anh một bát canh gà trước, cười tủm tỉm nói: “Món canh này em hầm lâu lắm đấy, anh nếm thử xem hương vị thế nào?”
Hàn Chấn Vũ lập tức nhận lấy nếm một ngụm, không tiếc lời khen ngợi: “Vị rất tươi ngon, còn cả món bánh rán hành hôm qua nữa, làm còn ngon hơn cả đầu bếp của tiệm ăn quốc doanh.”
“Vậy anh ăn nhiều một chút.” Tô Tả Thu lại gắp một chiếc đùi gà đặt vào bát anh, còn mình thì chỉ gắp một cái chân gà rồi từ tốn gặm.
Hàn Chấn Vũ thấy cô chỉ ăn mấy thứ còn thừa, miếng thịt ngon không nỡ gắp, liền đặt chiếc đùi gà trở lại bát cô: “Em đừng chỉ ăn những thứ không có dinh dưỡng đó. Ăn nhiều thịt vào, uống thêm chút canh, như vậy vết thương mới mau lành.”
“Lúc nãy nấu cơm em ăn hai cái bánh bột ngô với uống một bát canh lớn rồi, bây giờ vẫn chưa đói lắm đâu.”
Tô Tả Thu đúng là đã ăn, nhưng phần lớn những thứ cô ăn đều là đồ trong không gian của mình.
Nghe cô nói vậy, Hàn Chấn Vũ càng tin rằng cô không nỡ ăn, ánh mắt nhìn cô cũng dịu dàng hơn thường ngày.
Tô Tả Thu thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm như vậy, đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười, đây đúng là một sự hiểu lầm đẹp đẽ.
Sở dĩ cô ngồi gặm chân gà, tuyệt đối không phải vì không nỡ ăn như Hàn Chấn Vũ nghĩ, mà là vì cô rất thích ăn những thứ như chân gà, cổ gà. Nhưng lời này nói ra chắc chắn không ai tin.
Thế là hai người cứ nhường qua đẩy lại, cuối cùng vẫn là Hàn Chấn Vũ thắng.
Sau khi ăn xong chiếc đùi gà, Tô Tả Thu lại bị anh ép uống thêm hai bát canh và ăn một cái bánh bột ngô, cuối cùng no đến mức đi không nổi.
Hàn Chấn Vũ nói: “Sáng ngày kia anh phải đi rồi, vốn định mua cho em chút đồ ăn để ở nhà, nhưng lại sợ lúc em nấu nướng không tiện. Sáng nay anh đã nói chuyện với Hàn Lỗi, bảo nhà cậu ấy giữ lại trứng gà, mẹ cậu ấy mỗi ngày sẽ nấu hai quả mang sang cho em. Nếu bà già đó không cho em ăn cơm, cũng cố gắng đừng gây xung đột với bà ta. Cứ sang nhà Hàn Lỗi ăn, đợi anh về sẽ mua lương thực trả lại cho cậu ấy.”
Tô Tả Thu vội vàng từ chối: “Không cần đâu, ngày nào cũng để người khác mang đồ ăn sang phiền phức lắm. Em muốn ăn gì thì tự đi mua là được.”
Trong không gian của cô có biết bao nhiêu thứ, ăn không hết, nếu lại tốn tiền đi mua thì chẳng phải lãng phí sao?
Thấy Hàn Chấn Vũ còn định nói gì đó, Tô Tả Thu cười ngắt lời anh: “Không cần lo cho em đâu, em tuyệt đối sẽ không để họ bắt nạt như trước nữa. Nếu họ dám không cho em ăn cơm, thì họ cũng đừng hòng được ăn.”
Hàn Chấn Vũ thấy cô kiên quyết, đành chiều theo ý cô, nhưng cuối cùng vẫn không yên tâm dặn dò thêm vài câu: “Nếu họ làm quá đáng, em cứ đi tìm đại đội trưởng, trước khi đi anh sẽ nói trước với ông ta một tiếng.”
Tô Tả Thu gật đầu: “Vâng, em biết rồi.”
“Đúng rồi, căn nhà em muốn xây thế nào?” Hàn Chấn Vũ hỏi.
Vừa nhắc đến chuyện xây nhà, Tô Tả Thu lập tức hứng thú. Cô đã suy nghĩ cả buổi sáng, lúc nấu cơm còn dùng que cời lửa vẽ một bản phác thảo trên nền đất.
“Em muốn xây ba gian nhà chính, hai chúng ta mỗi người một phòng, gian giữa làm phòng khách và phòng ăn. Sau đó xây thêm một nhà bếp, một phòng tắm và một nhà vệ sinh.”
Cô hào hứng nói xong, lại nhìn Hàn Chấn Vũ hỏi: “Anh thấy thế nào?”
Khi Hàn Chấn Vũ nghe cô nói ba gian nhà chính, hai người mỗi người một phòng, ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng anh dường như bị một gáo nước lạnh dội vào, tắt ngấm ngay lập tức.
Nhưng anh cũng không tiện biểu lộ ra ngoài, chỉ thờ ơ nói: “Em quyết định là được rồi.”
Tô Tả Thu thấy anh không còn nhiệt tình như lúc nãy, bèn cho rằng yêu cầu của mình quá đáng.
Nghĩ lại cũng phải, xây nhiều phòng như vậy chắc chắn tốn không ít tiền.
Trong người mình lại không có một xu, còn đưa ra nhiều yêu cầu như vậy, đúng là có chút quá phận.
Hơn nữa, cô không biết Hàn Chấn Vũ có bao nhiêu tiền, chỉ biết bà già kia có bồi thường 50 đồng. Nếu xây theo ý cô lúc nãy, chút tiền ấy chắc chắn không đủ.
Cô ngượng ngùng nói: “Xây nhà có phải tốn nhiều tiền lắm không? Em cũng không rành mấy chuyện này. Nếu tiền bạc eo hẹp, chúng ta xây nhỏ một chút cũng được, hai gian nhà gạch mộc chắc cũng đủ ở. Nhà bếp và nhà vệ sinh có thể dựng tạm, như vậy chắc sẽ tiết kiệm được không ít.”
Hàn Chấn Vũ biết cô đã hiểu lầm, vội cười giải thích: “Cứ xây theo ý em nói đi, không cần lo chuyện tiền bạc, mấy gian nhà đất thì tốn bao nhiêu đâu.”
Lúc này Tô Tả Thu mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, trong tay không có tiền đúng là không có tiếng nói.
Đợi đến lúc cải cách mở cửa, vẫn phải ra ngoài phấn đấu mới được. Ít nhất phải tự do tài chính thì mới có thể lựa chọn cuộc sống mà mình yêu thích.
Hàn Chấn Vũ ăn cơm xong liền rời đi. Tô Tả Thu rửa bát đũa xong, lại đi dạo trong sân một lát cho tiêu cơm. Đang chuẩn bị vào ngủ trưa thì nghe thấy tiếng đập cổng.
Cậu ta tuy vẫn đang học cấp ba nhưng đã có đối tượng bàn chuyện cưới hỏi, lại còn là người thành phố.
Nghe nói điều kiện nhà đối tượng của cậu ta rất tốt, bố mẹ đều là công nhân của nhà máy dệt huyện Bình Nam.
Dương Lan Hoa thường xuyên khoe khoang với mọi người, nói con trai bà có bản lĩnh, rồi nhà thông gia quý con trai bà ra sao.
Hàn Chấn Dân cũng giống như những người khác trong nhà họ Hàn, đều coi thường Tô Tả Thu. Cậu ta chưa từng cho nguyên chủ sắc mặt tốt, nói chuyện luôn mang giọng điệu ra lệnh, sai cô làm việc như thể ra lệnh cho người ở trong nhà.
Tô Tả Thu rất khinh thường loại người này. Tuy rằng học sinh cấp ba thời nay rất có giá trị, nhưng điều đó thì liên quan gì đến người khác?
Lại còn cả ngày coi thường người này, khinh rẻ người nọ, cũng không xem lại xem người ta có coi trọng mình không.
Tô Tả Thu không vội đi mở cửa, mặc kệ Hàn Chấn Dân ở bên ngoài đập cửa rầm rầm.
Cô vào bếp trước, đổ hết nước trong lu đi, sau đó mới đủng đỉnh đi ra cổng, tháo then cài cửa.
Hàn Chấn Dân đẩy mạnh cửa bước vào, mồ hôi nhễ nhại chất vấn cô: “Sao bây giờ mới ra mở cửa? Cô điếc à? Tôi đập cửa lâu như thế chẳng lẽ cô không nghe thấy?”
Tô Tả Thu chống nạnh, mắt trợn lên, không chút yếu thế mà lớn tiếng mắng lại: “Anh mù à, không thấy đầu tôi bị thương nên phản ứng chậm chạp sao?”
Nói xong, cô nhìn anh ta từ trên xuống dưới một lượt, bĩu môi khinh thường: “Thế mà cũng gọi là học sinh cấp ba đấy, mở miệng là toàn lời thối tha. Gia đình tốn bao nhiêu tiền cho anh đi học, chẳng lẽ đến lễ nghĩa liêm sỉ cũng không học được à? Thế thì còn học hành gì nữa. Đừng đi nữa, ngày mai xuống ruộng làm việc kiếm công điểm đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







