Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 20: Đất Nền

Cài Đặt

Chương 20: Đất Nền

Hàn Chấn Vũ nghĩ ngợi, rồi loại trừ đầu tiên là mảnh đất nền ở trong thôn. Tô Tả Thu nói thích yên tĩnh, người trong thôn lại nhiều chuyện, mà mảnh đất đó lại gần nhà họ Hàn, rõ ràng không phù hợp với yêu cầu của cô.

Mảnh đất bên cạnh khu tập thể thanh niên trí thức thì đất đai rất màu mỡ, phía trước có thể xây nhà phía sau có thể làm mảnh đất riêng. Đây thực sự là một lựa chọn rất tốt, nếu không thì một người khôn khéo như Hàn Hạt Tử cũng sẽ không để mắt đến nơi đó.

Hàn Chấn Vũ biết đội trưởng thật lòng muốn tốt cho anh, nhưng anh không định chọn mảnh đất đó. Hiện tại khu tập thể chỉ có vài người mà đã phức tạp như vậy, sau này thanh niên trí thức về nhiều hơn thì chỉ càng loạn. Cho dù họ không dính vào, ở gần như thế chắc chắn cũng không thể yên tĩnh được.

Cho nên chỉ còn lại lựa chọn cuối cùng, chính là mảnh đất ở phía bắc nhà Tôn Đại Hàm, đây cũng là nơi anh đã cân nhắc đêm qua. Nơi đó tuy gần núi lớn nhưng lại xa thôn nên rất yên tĩnh, Tô Tả Thu chắc chắn cũng sẽ thích.

Nhân phẩm của Tôn Đại Hàm không tệ, vợ anh ta cũng không phải người nhiều chuyện. Sau này những lúc anh đi xa nhà, còn có thể nhờ vợ Tôn Đại Hàm trông nom giúp một chút.

Anh nói với Hàn Hồng Binh: “Đại đội trưởng, nếu Hàn Hạt Tử đã để ý mảnh đất nền ở cạnh khu tập thể thanh niên thì tôi sẽ không tranh với ông ấy, cũng để ông đỡ khó xử. Tôi chọn mảnh đất ở phía bắc nhà Tôn Đại Hàm. Vợ của tôi thích yên tĩnh, tôi thấy nơi đó cũng khá tốt.”

Hàn Hồng Binh nhíu mày: “Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa? Mảnh đất đó thật sự rất hẻo lánh lại gần núi lớn, cách nhà Tôn Đại Hàm còn hai ba mươi mét. Yên tĩnh thì đúng là yên tĩnh, nhưng lỡ có chuyện gì xảy ra người trong thôn e là cũng không nghe thấy đâu.”

Hàn Chấn Vũ quả quyết nói: “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Đại đội trưởng, tôi muốn mảnh đất đó.”

“Vậy được, buổi chiều tôi sẽ cho người đi đo đạc cho cậu. Cậu định khi nào thì xây?”

Hàn Chấn Vũ đang muốn nói với ông chuyện xin giấy giới thiệu, nghe ông hỏi liền thuận tiện đề cập luôn một thể: “Đại đội trưởng, hai ngày nữa tôi lại phải đi xa một chuyến, vợ tôi lại không hiểu những chuyện này, nhà cửa thì chờ tôi về rồi xây sau.”

Hàn Hồng Binh nhìn anh một cái, hỏi: “Đi bao nhiêu ngày?”

“Lần này thời gian có hơi lâu, e là phải mất từ mười đến hai mươi ngày.”

Hàn Hồng Binh không hỏi nhiều, đi vào phòng trong lấy giấy viết thư đã đóng dấu sẵn và bút máy ra bắt đầu viết. Những tờ giấy đã đóng dấu sẵn này đều là ông cố ý chuẩn bị cho Hàn Chấn Vũ. Cậu nhóc này dăm ba bữa lại ra ngoài, thường xuyên chạy lên đội bộ xin giấy cũng bất tiện, cho nên ông đã cầm mấy tờ để sẵn ở nhà.

Hàn Chấn Vũ nhận được giấy giới thiệu, đứng dậy nói lời cảm ơn với ông.

Lúc rời đi, anh lại nói với Hàn Hồng Binh: “Chuyện ra ở riêng tôi vẫn chưa bàn với gia đình, mong đại đội trưởng tạm thời giữ bí mật giúp tôi, để tránh họ thấy tôi không có nhà lại đi tìm vợ tôi gây sự.”

Hàn Hồng Binh sảng khoái đồng ý: “Được, tôi biết rồi. Vậy chờ cậu về rồi hãy đi đo nền nhà.”

Hàn Chấn Vũ vừa rồi đến đây chắc chắn có người nhìn thấy, nếu hôm nay liền nấu thịt, hàng xóm ngửi thấy mùi, không biết sẽ bàn tán linh tinh thế nào.

Liễu Quế Lan hiểu ý chồng, cười gật đầu. Chồng bà khó khăn lắm mới lên được chức đại đội trưởng, bà sẽ không để người khác nắm được điểm yếu của nhà mình đâu. “Ông nó này, tôi thấy cậu Chấn Vũ này có bản lĩnh thật đấy, đồ mang về toàn là thứ hiếm có. Ông có biết cậu ta làm gì ở bên ngoài không? Không phải là buôn bán ở chợ đen đấy chứ?”

Liễu Quế Lan trong lòng có chút lo lắng. Bà sợ lỡ như Hàn Chấn Vũ làm chuyện xấu bị người ta bắt được, đến lúc đó chắc chắn sẽ liên lụy đến chồng mình. Bởi vì giấy giới thiệu ra ngoài của Hàn Chấn Vũ đều là do ông giúp làm.

Hàn Hồng Binh nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là không phải buôn chợ đen đâu. Tôi từng hỏi nó rồi, hình như nói là đang học lái xe với người ta.”

Hàn Hồng Binh không nói ra một điều, làm gì có tài xế nào mà không chạy thêm việc riêng? Không mang theo chút hàng hóa qua lại để kiếm lời?

Nếu không phải thấy Hàn Chấn Vũ là người trầm ổn lại biết chừng mực, ông cũng không thể vì chút quà cáp mà cấp giấy giới thiệu cho anh. Nhưng những điều này ông không nói với vợ, để tránh người đàn bà này hay làm ầm lên.

“Ối dào, lái xe thì đúng là việc tốt thật. Nếu học xong, sau này còn có cơ hội có được ‘bát cơm sắt’ ấy chứ.” Liễu Quế Lan nghe xong vô cùng ngưỡng mộ.

Bây giờ nghề tài xế đang hot, nếu không phải quan hệ đặc biệt tốt thì người ta sẽ không dạy đâu.

Bà hỏi Hàn Hồng Binh: “Ông nó này, việc tốt như vậy là ai tìm giúp Chấn Vũ thế?”

“Không biết, không hỏi.” Hàn Hồng Binh thấy bà còn muốn hỏi nữa, liền trừng mắt nói: “Bà hỏi những chuyện đó làm gì, có liên quan gì đến chúng ta đâu? Nhanh nấu cơm đi, hôm nay còn nhiều việc lắm.” Nói xong liền chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

Liễu Quế Lan cười mắng: “Đồ quỷ sứ, xem ông giỏi giang chưa kìa, có bản lĩnh thì đừng ăn cơm tôi nấu.”

Hàn Chấn Vũ từ nhà đại đội trưởng ra về thì trời cũng đã gần sáng. Anh không về nhà mà đi thẳng đến khu đất nền bên kia để tìm Tôn Đại Hàm, xem anh ta có thời gian giúp làm ít gạch mộc không. Sáng mốt anh phải đi rồi, hai ngày này phải sắp xếp ổn thỏa chuyện xây nhà, chờ anh về là có thể bắt đầu thi công ngay.

Hàn Chấn Vũ đi khoảng bảy, tám phút mới đến khu đất nền. Trước đây nơi này là một vườn lê lớn, là của nhà Phùng địa chủ trong thôn.

Mấy năm trước lúc cải cách đã bị sung công, đều thuộc sở hữu của thôn. Bây giờ nơi này cỏ dại mọc um tùm, còn có mấy cây lê và cây táo xiêu vẹo. Hàng năm vào mùa quả chín, trẻ con trong thôn đều sẽ đến đây hái trộm.

Cách đó không xa, cổng sân nhà Tôn Đại Hàm đang đóng, ống khói nhà bếp bốc lên làn khói nhẹ. Phía đông có một căn nhà đất chỉ còn lại nửa mái, là nơi ở của người làm vườn cho nhà Phùng địa chủ ngày trước, bây giờ đã xiêu vẹo không ra hình thù gì.

Hàn Chấn Vũ đi dạo một vòng gần đó, tính rằng nhà Tôn Đại Hàm chắc đã ăn cơm xong, anh mới đi qua gõ cửa.

Con trai lớn của Tôn Đại Hàm - Thiết Trụ ra mở cửa, nhìn thấy là anh liền nhiệt tình chào hỏi: “Chú Chấn Vũ? Sao chú lại đến đây? Mau, mau vào nhà đi chú.”

Hàn Chấn Vũ cười hỏi: “Thiết Trụ, ba cháu có nhà không?”

“Có ạ.” Thiết Trụ quay vào sân gọi lớn: “Ba ơi, chú Chấn Vũ đến này!”

Tôn Đại Hàm nghe thấy tiếng con trai gọi, lập tức từ trong phòng đi ra. Anh ta nhìn thấy Hàn Chấn Vũ liền cười trêu ghẹo: “Ồ, khách quý! Khách quý! Người bận rộn như cậu sao lại có thời gian rảnh qua đây thế?”

Hàn Chấn Vũ đi theo Thiết Trụ vào sân, cười sảng khoái: “Anh Tôn, anh cũng biết đùa thật đấy. Cả thôn chúng ta ai mà không biết tôi là một kẻ lông bông rỗi nghề, đến chỗ anh lại thành người bận rộn. Anh đây là đang chê tôi phải không?”

Tôn Đại Hàm khinh thường nói: “Cậu để ý mấy lời của đám đàn bà tóc dài não ngắn đó làm gì? Bọn họ suốt ngày ngoài việc khua môi múa mép ra thì có biết làm gì khác đâu.”

Hàn Chấn Vũ cười cười, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Anh nói: “Anh Tôn, hôm nay tôi đến là có chút việc muốn nhờ anh.”

Tôn Đại Hàm sảng khoái nói: “Cậu cứ nói, chỉ cần làm được, không hai lời.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc