Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 19: Lời Hứa Của Hai Người

Cài Đặt

Chương 19: Lời Hứa Của Hai Người

Tô Tả Thu đang đứng cạnh cửa xem náo nhiệt, chờ họ đi rồi cũng cười bò lên giường đất.

Cô thầm nghĩ, tôi không tin, sau này giữa họ có thể không có chút ngăn cách nào sao?

Hàn Chấn Vũ nghe thấy tiếng cười của cô, cũng nhếch khóe môi.

Nhưng anh vẫn dặn dò cô: “Chờ anh đi rồi, cố gắng đừng chủ động gây sự, một mình em không đối phó được với họ đâu.”

Tô Tả Thu gật đầu: “Em biết chừng mực.”

Cô nghĩ một lúc rồi lại nói: “Chuyện anh ngày mai đi tìm đại đội trưởng xin duyệt nền nhà, trước tiên đừng nói ra ngoài.”

Hàn Chấn Vũ tò mò hỏi: “Sao lại nói vậy?”

Tô Tả Thu nghe thấy cặp vợ chồng phòng bên đã trở về, sợ họ nghe thấy, liền nhích vào giữa giường đất, nhỏ giọng nói: “Chuyện ra riêng không thể xuất phát từ miệng chúng ta, tốt nhất là để họ đuổi chúng ta đi, như vậy sau này sẽ giảm được rất nhiều phiền phức.”

Hàn Chấn Vũ nhìn cô một cái, cười trêu chọc: “Nhiều mưu mẹo như vậy, sao trước đây còn bị người ta bắt nạt đến bộ dạng thảm hại đó?”

Tô Tả Thu khựng lại một chút, tự giễu nói: “Trước đây không phải là ngốc sao. Bị người ta đánh cho một trận tàn nhẫn, đột nhiên liền nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.”

Hàn Chấn Vũ nghe xong liền trầm mặc. Anh cũng nhớ lại bản thân mình hồi còn nhỏ, bất kể làm thế nào cũng không được công nhận.

Một lát sau, giọng nói của anh vang lên trong bóng tối: “Ngủ đi, sau này có anh ở đây rồi.”

Khi anh cho rằng Tô Tả Thu đã ngủ, cô nhẹ giọng nói: “Được, vậy chúng ta nương tựa vào nhau. Em cũng sẽ đối xử tốt với anh.”

Thực ra cả hai đều không biết, những lời họ nói có sức nặng bao nhiêu trong lòng đối phương. Đặc biệt là Tô Tả Thu, tuy có cha có mẹ nhưng từ trước đến nay đều chỉ có một mình, chuyện trời sập cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Bây giờ có một người nói với cô, sau này có anh ở đây rồi, lòng cô đột nhiên mềm đi một chút. Cô không biết lời hứa này của người đàn ông đó có thể duy trì được bao lâu, nhưng ít nhất vào giờ khắc này hẳn là chân thành, cho nên cô cũng đưa ra một lời hứa tương tự.

Không biết có phải do buổi chiều ngủ quá lâu không, Tô Tả Thu bị mất ngủ, trằn trọc một lúc lâu mới ngủ được. Cô cảm thấy mình còn chưa ngủ được bao lâu thì Hàn Chấn Vũ đã dậy, đang ngồi trên giường đất đi giày.

Cô nghi hoặc hỏi: “Anh dậy sớm thế làm gì? Trời hôm nay còn chưa sáng hẳn nữa.”

Vì không có đồng hồ, Tô Tả Thu cũng không biết bây giờ là mấy giờ.

“Anh lên thành phố một chuyến.”

Hàn Chấn Vũ đi về phía cô hai bước, lại thấp giọng nói: “Bây giờ nền nhà không dễ xin duyệt đâu.”

Tô Tả Thu ngay lập tức hiểu ra, đây là muốn đi mua quà biếu. “Vậy anh đi đường cẩn thận.”

“Được, em ngủ tiếp đi.” Hàn Chấn Vũ nhẹ nhàng đóng cửa lại, xách giỏ tre sải bước đi về phía thành phố.

Phòng bên cạnh, Trương Thiến Vân cũng đã tỉnh. Nghe thấy tiếng mở cửa, cô ta vội vàng ghé vào khe cửa nhìn ra ngoài. Thấy là Hàn Chấn Vũ, cô ta cho rằng anh lại ra ngoài lêu lổng, liền cao hứng cười to hai tiếng trong lòng, đã bắt đầu nghĩ cách đối phó với Tô Tả Thu.

Cô ta nghiến răng căm hận nghĩ, con tiện nhân đó dám đổ chậu nước bẩn lên đầu cô ta, lá gan đúng là lớn thật. Trương Thiến Vân thầm thề, lần này nhất định phải xử lý Tô Tả Thu cho đến khi phục tùng mới thôi. Nếu không thì con tiện nhân đó thật sự cho rằng mình có thể để nó muốn bắt nạt là bắt nạt.

Nếu Tô Tả Thu biết suy nghĩ của cô ta, e là sẽ bảo cô ta vãi nước tiểu ra mà soi lại mình xem là cái thứ gì đi.

Cũng không nghĩ xem trước đây mình đã bắt nạt người khác như thế nào. Bây giờ Tô Tả Thu chỉ là dùng lại những thủ đoạn mà cô ta thường dùng để đáp trả mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, dưới sự tuyên truyền của Trương Thiến Vân, người nhà họ Hàn đều biết Hàn Chấn Vũ lại đi lúc nửa đêm.

Giọng nói chuyện của cả nhà đều lớn hơn hôm qua một chút. Đặc biệt là Hàn Mỹ Lệ, thấy cả nhà đều đã dậy, chỉ có Tô Tả Thu còn đang chổng mông ngủ, trong lòng vô cùng không cân bằng.

Nhưng hai hôm nay bị ăn đòn, cộng thêm lời uy hiếp hôm qua của Hàn Chấn Vũ, cô ta cũng có chút sợ, cho nên chỉ dám đứng trong sân chỉ dâu mắng hòe: “Cả nhà đều dậy làm việc, chỉ có nó còn chổng mông ngủ. Thật sự tưởng mình là đại tiểu thư rồi, cũng không sợ nằm liệt giường không dậy nổi.”

Bây giờ trời mới tờ mờ sáng, Tô Tả Thu đang ngủ ngon, nghe thấy tiếng la hét của Hàn Mỹ Lệ cũng không để trong lòng, trở mình ngủ tiếp. Đối với cái thứ ăn đòn chưa chừa đó, cô lười không thèm phản ứng, chờ hôm nào tâm trạng không tốt sẽ lại chơi với nó sau.

Khi Hàn Chấn Vũ từ thành phố trở về, trời vẫn chưa sáng. Anh mang đồ đã mua đi thẳng đến nhà đại đội trưởng.

Vợ đại đội trưởng, Liễu Quế Lan, ra mở cửa, nhìn thấy đồ trong tay anh liền tươi cười đầy mặt đón anh vào. “Chấn Vũ đến rồi à, mau vào nhà ngồi.”

Đại đội trưởng Hàn Hồng Binh vừa mới dậy, nhìn thấy anh cũng rất nhiệt tình.

Hàn Chấn Vũ đưa đồ trong tay cho vợ đội trưởng, cười nói: “Chị dâu, đây là cái giò heo lớn em mua cho cháu trai, còn có hai hộp thịt hộp. Hôm qua em thấy thằng nhóc lại gầy đi, chị làm cho nó tẩm bổ đi. Bây giờ đang là tuổi ăn tuổi lớn, không thể để cháu trai em chịu thiệt được.”

Liễu Quế Lan nghe nói là giò heo lớn và thịt hộp, mắt đều cười tít lại, nhưng vẫn khách khí nói: “Ối dào, Chấn Vũ à, sao em lại mua đồ cho nó làm gì? Ngại quá đi mất, hay là mang về cho vợ em ăn đi.”

Hàn Chấn Vũ đặt cái giỏ lên bàn: “Chị dâu, trong nhà em vẫn còn. Đây là cho cháu trai em, chị đừng khách khí.”

Liễu Quế Lan liếc nhìn Hàn Hồng Binh, thấy ông khẽ gật đầu, lúc này mới vui vẻ nhận lấy. “Vậy cảm ơn Chấn Vũ nhé. Hai anh em cứ nói chuyện đi, chị đi nấu cơm, lát nữa em ở lại đây ăn luôn.”

Hàn Chấn Vũ cười từ chối: “Không được đâu chị dâu, trong nhà đã nấu cơm rồi. Em nói với đại đội trưởng mấy câu rồi đi ngay, lát nữa còn phải lên núi chặt cây nữa.”

“Quả thực có chút việc muốn phiền đại đội trưởng.” Hàn Chấn Vũ thở dài một hơi thật mạnh, rồi mới bất đắc dĩ nói:

“Đội trưởng, chuyện nhà chúng tôi ông cũng biết, đêm qua lại ầm ĩ một trận, tôi với vợ tôi ở cái nhà đó thật sự không ở nổi nữa. Vợ tôi bây giờ cảm xúc rất không ổn định, lúc tỉnh lúc mê, tôi thật sự sợ có ngày cô ấy sẽ làm ra chuyện gì cực đoan.”

“Trước đây vì không muốn để người khác chê cười, có thể nhịn thì tôi đều nhịn, thật sự không nhịn nổi thì ra ngoài trốn mấy ngày. Tôi là đàn ông thì sao cũng được, nhưng bây giờ tôi đã cưới vợ, không thể để cô ấy cũng theo tôi ngủ ngoài đường ngoài chợ được, phải không?”

Hàn Hồng Binh nghe xong liền lắc đầu, ông biết Dương Lan Hoa là loại người gì. Nhưng ông một người đàn ông cũng không tiện đi nhiều chuyện như đàn bà được.

Ông hỏi Hàn Chấn Vũ: “Vậy bây giờ ý của cậu thế nào? Muốn ra ở riêng?”

Hàn Chấn Vũ gật đầu: “Đại đội trưởng, tôi muốn đưa vợ ra ở riêng. Ông xem có thể duyệt cho một cái nền nhà trong thôn được không, hẻo lánh một chút cũng được.”

Hàn Hồng Binh trầm mặc một lúc rồi nói: “Bây giờ nền nhà có thể sử dụng chỉ còn ba chỗ. Phía bắc nhà Tôn Đại Hàm có một chỗ. Phía tây nhà cũ của các cậu có một mảnh đất nhỏ, cũng có thể tách ra được. Bên cạnh khu tập thể thanh niên còn có một chỗ, Hàn Hạt Tử (Hạt Tử = Mù, Đui) đã để ý. Mấy hôm trước có đến tìm tôi, nhưng tôi vẫn chưa đồng ý với ông ta. Nếu cậu muốn, thì sẽ chia cho cậu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc