“Nhưng vì sao ngươi lại ghét ta đến vậy! Ngay cả con của chúng ta ngươi cũng không thích!”
Một lúc sau, Tần Tĩnh Trì lại nói: “Thôi, nếu ngươi ghét ta đến vậy, thì chúng ta hòa ly là được!”
Giang Oản Oản hoàn toàn bị nữ nhân nguyên chủ này làm cho choáng váng, trong ký ức nàng thấy được không có đoạn này, nàng cứ tưởng là cướp đoạt cưỡng ép, hóa ra nam nhân này mới là kẻ đáng thương!
Nhìn nam nhân kia định bỏ đi, Giang Oản Oản vội kéo tay áo hắn: “Ta... Ta không mắng Đoàn Đoàn, cũng không đánh nó, ta... Chỉ là đột nhiên ta... Nghĩ thông suốt, chỉ… Chỉ muốn đối xử tốt với nó hơn một chút.”
“Ta... Ta sau này sẽ đối xử tốt với Đoàn Đoàn, cũng sẽ sống tốt với ngươi, ngươi... Ngươi đừng giận.”
Tần Tĩnh Trì nhìn nàng, không tin.
Giang Oản Oản thấy hắn nửa tin nửa ngờ, cũng không miễn cưỡng, nàng biết nguyên chủ trước kia tiền án chồng chất, chỉ với vài câu nói thì làm sao khiến nam nhân này tin được. Thôi, sau này cứ từ từ quan sát, từng bước từng bước mà tiến hành vậy.
Tần Tĩnh Trì từ từ bình tĩnh lại, nhìn Giang Oản Oản nói: “Nàng bị phong hàn nhiều ngày như vậy, vất vả lắm mới tốt hơn một chút, mau nằm nghỉ ngơi cho khỏe, ta đi nấu chút đồ ăn.”
Tần Tĩnh Trì đắp chăn cho nàng rồi mới mở cửa đi ra, vừa ra ngoài đã thấy Tần Kỳ An ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên ngoài, thấy hắn đi ra, đôi mắt sáng lấp lánh.
Lòng Tần Tĩnh Trì mềm nhũn, nhìn dáng vẻ đáng yêu của cậu bé, thật khiến người ta muốn dâng mọi thứ tốt đẹp nhất đến trước mặt cậu bé, chiều chuộng, yêu thương cậu bé.
Tần Tĩnh Trì hơi sửng sốt, định thần lại nói: “Đoàn Đoàn rất đáng yêu, vậy sau này cha cũng gọi Kỳ An là Đoàn Đoàn nhé?”
Đoàn Đoàn vui vẻ gật đầu: “Vâng!”
Một lúc sau, Đoàn Đoàn lại gần tai Tần Tĩnh Trì, nhẹ nhàng nói: “Cha, nương nói sau này sẽ đối xử tốt với con, có phải là thật không ạ? Sau này nương cũng sẽ ôm con, hôn con như nương của Cẩu Đản ca ca, còn cho con nằm bên cạnh nương ngủ đúng không?”
Tần Tĩnh Trì nhìn bộ dạng vừa cẩn thận vừa không giấu nổi vẻ vui mừng của Đoàn Đoàn, trong lòng chua xót vô cùng: “Sẽ như thế, nương cũng rất yêu con, yêu con như cha vậy! Sau này, cha và nương sẽ yêu thương Đoàn Đoàn của chúng ta thật tốt!”
Nghe cha mình trả lời chắc chắn, cậu bé nhẹ nhàng nói: “Vâng vâng, Đoàn Đoàn cũng sẽ rất yêu rất yêu cha và nương!”
Giang Oản Oản nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Đoàn Đoàn bên ngoài, không tự chủ được cũng cười theo.
Giang Oản Oản suy nghĩ về cuộc sống sau này, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vỗ đầu mình, suýt nữa thì quên mất chuyện quan trọng, không biết không gian của mình còn không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
