Giang Oản Oản xoa đầu cậu bé, đau lòng hôn lên mặt cậu bé: “Đương nhiên rồi bảo bối, cả đời này đều gọi con là Đoàn Đoàn.”
Tần Kỳ An bị nàng hôn một cái, ngượng ngùng cúi đầu, giống như một chú đà điểu nhỏ, Giang Oản Oản nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cậu bé, lại cúi đầu hôn cậu bé tiếp.
Hai người đang nói chuyện ấm áp thì đột nhiên cánh cửa cọt kẹt mở ra.
Giang Oản Oản ngẩng đầu nhìn lại, thấy một nam nhân dáng người cao ráo, mày kiếm mắt sáng bước vào, chỉ là giữa đôi mày lộ rõ vẻ lo lắng và tức giận.
Tần Tĩnh Trì ôm chặt Đoàn Đoàn, nhìn Giang Oản Oản hỏi: “Sao vậy? Sao Kỳ An lại khóc?”
“Kỳ An còn nhỏ, chỉ là một đứa trẻ, ngươi có nóng giận gì thì trút lên ta là được, hà cớ gì lại làm khó nó.”
Đoàn Đoàn nhìn Tần Tĩnh Trì, nín khóc mỉm cười: “Cha, nương không mắng con, cha đừng nói nương nữa, nương vừa đặt tên thân mật cho con, là Đoàn Đoàn.”
Tần Tĩnh Trì nghe Đoàn Đoàn nói, kinh ngạc liếc nhìn Giang Oản Oản.
Giang Oản Oản nhìn kỹ Tần Tĩnh Trì, người này thân hình cao lớn, dung mạo tuấn tú, nàng nhìn không khỏi đỏ mặt.
Trước đây nàng chưa từng gặp nam nhân nào tuấn tú như vậy, ở mạt thế, ngày nào mọi người cũng sống trong sợ hãi, sợ ngày mai sẽ mất mạng nên chẳng mấy ai chú trọng ăn mặc, sống đều rất luộm thuộm. Bỗng nhiên nhìn thấy người sạch sẽ lại tuấn tú, không khỏi khiến người ta ngượng ngùng.
Giang Oản Oản nghĩ, nguyên chủ ghét Tần Tĩnh Trì như vậy, chẳng lẽ là đầu óc có bệnh à.
Trong thông tin vừa tiếp nhận được, trước khi thành thân với Tần Tĩnh Trì, nguyên chủ đã yêu một thư sinh, nhưng thư sinh đó tướng mạo bình thường, đến nay vẫn chưa đỗ đạt, ngày ngày chỉ quanh quẩn ở nhà.
Tần Tĩnh Trì này tuy chỉ là một thợ mộc nhưng lại tốt hơn thư sinh kia nhiều! Nguyên chủ này đúng là mù mắt!
Giang Oản Oản nghĩ, bao nhiêu năm nay mình chưa từng yêu đương, trượng phu nhặt được này không lấy thì phí, hơn nữa không chỉ tướng mạo rất hợp ý nàng, mà nhân phẩm cũng rất tốt.
Nếu nguyên chủ đã không biết trân trọng, vậy thì nàng sẽ đối xử tốt với nam nhân này!
Tần Tĩnh Trì nhìn nữ nhân cúi đầu trầm tư, hôn Đoàn Đoàn vẫn đang khẽ nức nở trong lòng, đặt cậu bé xuống đất, nói: “Kỳ An, con ra ngoài chơi trước đi, cha và nương nói chuyện, ngoan.”
Đoàn Đoàn lưu luyến mở cửa đi ra, còn ngoái đầu nhìn lại đầy lo lắng, rồi mới từ từ đóng cửa lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
