Sau khi Thời Dư lấy được vật phẩm trợ cấp, cô không thể chờ được mà đã lấy ra một ống dịch dinh dưỡng cho vào miệng và uống hết một hơi.
Người đó rõ ràng vẫn là cùng một người, nhưng khi Thời Dư uống hết một ống dịch dinh dưỡng hình như khuôn mặt trở nên tươi tắn hơn.
Cố Tiền Khiêm nhìn hộp vật phẩm trợ cấp mà cô đang cầm, cho rằng ống dịch dinh dưỡng bên trong là thứ tốt, không chút do dự lấy một ống ra khỏi hộp cho vào miệng, mùi vị cũng bình thường khiến cậu ta cau mày: “Sao lại khó uống như vậy??"
Vừa nói xong, tất cả mọi người xung quanh đều quay đầu lại dùng “Ánh mắt sáng ngời” nhìn cậu ta.
Cố Tiền Khiêm cười ngượng ngùng một chút, lập tức kéo Thời Dư chạy đi.
Thời Dư vừa chạy vừa đậy nắp hộp lại, trong lòng còn oán hận Cố Tiền Khiêm vì đã lấy ống dịch dinh dưỡng của cô: “Cậu mau uống ống dịch dinh dưỡng mấy vạn của cậu đi, đừng có lấy đồ của mình.”
Cố Tiền Khiêm dang hai tay ra: "Nếu không thể dùng tiền để làm nhục cậu thì mình đã đưa cho cậu một hộp ngay lập tức rồi."
Thời Dư: “...”
Khi cả hai cướp bàn, Cố Tiền Khiêm đã dùng triệt để hai từ "Thổ hào" này và nói rằng chỉ cần Thời Dư nhường cho cậu ta cái bàn này, cậu ta lập tức cho cô 100.000 tinh tệ.
Khi đó, Thời - cá mặn - Dư đã trả lời rất chắc chắn: "Đừng có dùng tiền làm nhục tôi. Cái bàn! Là! Của! Tôi!"
Nhìn khuôn mặt Thời Dư u oán, Cố Tiền Khiêm cười ha ha, kéo cô lên xe bay: “Đi, mình mang cậu đi mở mang kiến thức.”
Thời Dư không có hứng thú với việc mở mang kiến thức, chỉ nghĩ về bánh ngọt mà cậu ta nói.
Chiếc xe sang trọng chạy như bay, chẳng mấy chốc đã đến một khu vực mà bạn có thể nhận biết rằng nơi này có mức tiêu phí rất đắt đỏ.
Cố Tiền Khiêm vung tay lên: “Đến rồi, xuống xe thôi.”
Sau khi Cố Tiền Khiêm nói xong, cậu ta mỉm cười một cách thần bí với Thời Dư mà cô chỉ “Ồ”lên một tiếng, không có chút nào háo hức.
Cô chỉ thích bánh ngọt mà thôi.
Sau khi cầm ly nước trái cây, Thời Dư đi theo Cố Tiền Khiêm vào phòng triển lãm, đây là nơi tụ tập của những người không có việc gì làm.
Tất nhiên, ngoài việc rảnh rỗi, bọn họ còn rất có tiền.
Bộ quần áo bị giặt tới trắng bệch của Thời Dư vô cùng thu hút sự chú ý, dường như cô không nhận ra rằng mình không phù hợp ở đây, vẫn ngẩng đầu nhìn xung quanh, thấy trong phòng triển lãm, ngoại trừ tủ kính trong suốt thì không có bánh ngọt mà Cố Tiền Khiêm đã dụ cô đến.
Thời Dư nhấp một ngụm nước trái cây, khuỷu tay huých vào bụng Cố Tiền Khiêm: "Bánh ngọt của mình đâu?"
"Đừng lo, lát nữa mình sẽ mua cho cậu."
Thời Dư: "?"
Cố Tiền Khiêm lấy một sec trống ra, còn đúng lý hợp tình mà nói: “Cậu chỉ biết ăn ăn ăn, lần này sẽ cho cậu ăn cả ngày lẫn đêm luôn, cậu có thể có chút tình cảm hay không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


