Trong thời đại tinh tế, xe bay là phương tiện giao thông để mọi người di chuyển trong khoảng cách ngắn, xe bay có thể được sử dụng cho cả khoảng cách dài và ngắn, nhưng dùng để di chuyển trong khoảng cách ngắn thì có hơi lãng phí.
Thời Dư tới tinh tế lâu như vậy, nhưng cô vẫn chưa đi xe bay bao giờ, cô cũng không ghen tị, dù sao cô cũng là một con cá mặn mà thôi.
Đột nhiên, một chiếc xe thể thao bay dừng ở trên đường và đáp xuống trước mặt Thời Dư.
Cô nhìn chiếc xe thể thao được sơn màu đỏ rực vừa khoa trương lại lộng lẫy thì lùi lại một bước.
Cửa xe mở ra.
Chàng trai hất mái màu tóc hơi đỏ, đi ra khỏi xe.
"Cá, cậu thật sự muốn đi ra ngoài sao?" Chàng trai dựa vào cửa xe, nhìn Thời Dư từ trên xuống dưới, trên mặt lộ ra sự kinh ngạc.
Cố Tiền Khiêm là bạn cùng lớp của Thời Dư, ở Hải Lam tinh nổi tiếng là đại thiếu gia ăn chơi trác táng.
Cố Tiền Khiêm thấy cô tiếp tục đi về phía trước, nhìn một chút, lập tức vỗ đầu nói: "Mình nói tại sao hôm nay cậu lại ra ngoài, thì ra đến ngày nhận vật phẩm trợ cấp, đi thôi, mình đưa cậu đi nhận."
"Mình không có khả năng ngồi trên chiếc xe sang trọng của cậu, Cố Tiền Khiêm." Thời Dư lập tức lùi lại một bước.
Trước đây anh chàng này đã chở cô trên một chiếc xe thể thao bay đó, chạy đua một đường, nhưng kỹ năng lái xe của cậu ta vẫn còn kém, vì vậy suýt chút nữa đã bị cậu ta tiễn cô đi ngay tại chỗ.
Cố Tiền Khiêm không để ý đến cô, nắm lấy cổ tay cô, nhét cô vào trong xe bay, nói: "Mình nói cho cậu biết, lát nữa mình phải đến một nơi, cậu phải đi với mình."
“Không.” Cô kiên quyết từ chối.
"Nó sẽ không làm chậm trễ việc cậu đi ngủ, và có các loại bánh ngọt mà cậu yêu thích nữa." Lời nói của Cố Tiền Khiêm chắc như đinh đóng cột.
Cá mặn Thời Dư dầu muối đều không ăn, nhưng món bánh ngọt chính là nhược điểm của cô.
Lúc này cô mới nâng mắt nói: "Cậu muốn đi đâu?"
“Dẫn cậu đi mở mang kiến thức.” Cố Tiền Khiêm cười thần bí.
Thời Dư nghi hoặc nhìn cậu, vì bánh ngọt nên cô cũng không truy hỏi nữa.
Hai ba câu nói xong, hai người đã đến cửa trạm cứu trợ, nơi này đã xếp một hàng dài nhỏ, hai người xuống từ xe bay không thể nghi ngờ là vô cùng chói mắt.
Mặt Cố Tiền Khiêm hơi đỏ, từ nhỏ đến lớn cậu ta không có thiếu tiền, càng không có đi đến trạm cứu trợ. Nhưng mà cậu ta thấy Thời Dư mặt không đổi sắc đi qua xếp hàng, trong lòng cũng không biết nghĩ như thế nào mà đi theo sau cô xếp hàng.
Tất nhiên, bị chú ý càng lúc càng nhiều.
Khi đến lượt Thời Dư, cô đưa giấy chứng nhận hộ nghèo của mình, những người trong trạm cứu trợ nhìn Cố Tiền Khiêm tóc xoăn được nhuộm đỏ đứng bên cạnh cô, ngập ngừng đưa những vật phẩm trợ cấp cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)



Bạn ơi kênh chim support ở đâu vậy
@Nhật Di bạn về trang chủ là có đó hình như là kéo lên rồi xuống chút chắc là có đó
@Nhật Di ở ngay trang “Khám phá” có chú chim bên phải đó bạn