Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An bắt đầu cảm thấy mệt.
Không phải mệt vì đi chợ sớm, cũng không phải vì mang rổ trứng nặng hơn trước. Cái mệt đến từ một nơi rất khác — mệt vì phải luôn tỉnh táo.
Tỉnh táo để không lỡ lời.
Tỉnh táo để không nhận quá tay.
Tỉnh táo để không phá vỡ nhịp mà chính mình đã dựng lên.
Sáng hôm đó, khi An vừa bước ra khỏi nhà, bà cụ ở đầu ngõ đã gọi với theo.
“An này, hôm nay cháu đi chợ phải không?”
An dừng lại, quay đầu.
“Vâng ạ.”
“Thế mua giúp cô ít trứng nhé.” Bà nói. “Cô cần mười hai quả.”
Con số ấy khiến An khựng lại một nhịp.
Mười hai quả không phải là ít. Nó vượt quá số mà bà thường mua. Và quan trọng hơn, An đã tính đủ số trứng cho những nhà đã quen.
Nếu gật đầu, cô sẽ phải mua thêm. Nếu mua thêm, giờ giấc sẽ bị xô lệch. Và chỉ cần xô lệch một lần, những lần sau sẽ rất khó giữ.
“Cô ơi,” An nói chậm rãi, giọng vẫn lễ phép, “hôm nay cháu đã có người đặt trước rồi. Cháu sợ không kịp.”
Bà cụ im lặng vài giây. Rồi bà gật đầu.
“Ừ, thôi để hôm khác.”
Không trách.
Không giận.
Nhưng trong ánh mắt ấy, An nhìn thấy một điều: kỳ vọng vừa bị chặn lại.
Cô tiếp tục đi. Bước chân đều, nhưng trong lòng không nhẹ.
An biết, từ hôm nay trở đi, sẽ có nhiều lần như thế này. Và mỗi lần từ chối, dù khéo đến đâu, cũng sẽ để lại một vết rất nhỏ trong cảm xúc của người khác.
Chợ buổi sáng vẫn như mọi khi. Người bán trứng thấy An đến thì chủ động kéo rổ trứng lại gần.
“Hôm nay cháu lấy bao nhiêu?”
“Hai mươi bốn quả.” An đáp.
Người phụ nữ gật đầu, không hỏi thêm. Bà đã quen với con số này. Và An cũng nhận ra, sự quen thuộc chính là thứ nguy hiểm nhất.
Khi người ta quen, họ sẽ mặc định.
Mà mặc định thì rất dễ vượt ranh giới.
An nhận trứng, trả tiền, rồi đứng lại một chút.
“Cô ạ,” An nói, “nếu hôm nào cháu báo trước là không lấy, cô đừng giữ phần nhé.”
Người phụ nữ ngạc nhiên. “Sao thế?”
“Cháu không muốn cô bị tồn hàng.” An nói thật.
Bà nhìn An rất lâu, rồi cười. “Cháu nghĩ xa thật.”
An không đáp. Cô không nghĩ xa. Cô chỉ không muốn mắc nợ ai.
Rời chợ, An đi đúng lộ trình. Nhà nào đặt trước, cô ghé trước. Nhà quen, cô ghé sau. Không thêm, không bớt.
Đến một nhà, cửa đóng. An chờ vài phút. Không thấy ai ra. Cô gõ cửa lần nữa, nhẹ hơn. Vẫn không có tiếng trả lời.
An nhìn đồng hồ. Nếu chờ thêm, cô sẽ trễ nhà sau.
Cô đặt mấy quả trứng lại vào rổ, quay đi.
Trên đường, cô gặp người phụ nữ ấy đang từ đầu ngõ chạy về.
“Ôi, xin lỗi nhé.” Người kia nói. “Tôi ra ngoài chút.”
“Không sao ạ.” An đáp. “Hôm nay cháu đi học sớm.”
Người phụ nữ hơi lúng túng. “Vậy… mai nhé?”
“Vâng.” An gật đầu. “Nếu cô nói trước.”
Không trách móc.
Nhưng không nhượng bộ.
An biết, nếu hôm nay cô phá lệ, thì ngày mai, người khác cũng sẽ nghĩ mình có thể trễ.
Buổi trưa, An về nhà đúng giờ. Mẹ nhìn cô, rồi hỏi:
“Hôm nay con về sớm.”
“Con không chờ một nhà.” An nói thật.
Mẹ hơi ngạc nhiên. “Sao không chờ?”
“Con sợ trễ.” An đáp.
Mẹ im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Thế là đúng.”
Hai chữ đúng ấy khiến An thấy nhẹ đi rất nhiều. Ít nhất, trong nhà, ranh giới của cô không bị xem là ích kỷ.
Buổi chiều, An đi học. Trong lớp, không khí hơi khác. Khi cô bước vào, có người nhìn theo, có người thì thầm.
Lan kéo cô lại, giọng nhỏ.
“An, mấy người bảo cậu khó.”
An nhìn Lan. “Khó ở đâu?”
“Họ nói nhờ cậu không phải lúc nào cũng được.” Lan nói.
An gật đầu. “Ừ.”
Lan ngập ngừng. “Cậu không buồn sao?”
An suy nghĩ một chút, rồi đáp:
“Nếu ai cũng vừa lòng, thì tớ sẽ không giữ được lời với ai cả.”
Lan im lặng. Một lúc sau, cô bạn nói khẽ:
“Tớ thấy cậu đúng.”
Tan học, An về nhà. Trên đường, cô gặp bà cụ đầu ngõ lúc sáng.
“An này,” bà gọi. “Sáng cô nhờ mà cháu không mua được, cô không trách đâu.”
An dừng lại. “Cháu biết ạ.”
Bà cười hiền. “Cô chỉ hỏi xem mai cháu đi lúc mấy giờ.”
An hơi sững lại. Rồi cô đáp:
“Giờ cũ ạ.”
“Ừ.” Bà gật đầu. “Thế là được.”
An đi tiếp, lòng trầm xuống.
Cô nhận ra một điều rất rõ: người ta không giận vì bị từ chối, người ta chỉ sợ bị bỏ quên.
Không phải vì ít việc.
Mà vì mọi thứ đã được chuẩn hóa trong đầu.
An lấy bút, viết một dòng mới:
Không ai có quyền với thời gian của mình, ngoài chính mình.
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Ở đời trước, cô từng vì cả nể mà mệt mỏi. Vì sợ người khác buồn mà tự ép mình. Để rồi cuối cùng, chính cô là người kiệt sức.
Đời này, cô không cho phép điều đó lặp lại.
An gấp sổ, đứng dậy, đi ra cửa sổ. Ngõ nhỏ yên tĩnh. Ánh đèn dầu hắt ra từ vài căn nhà. Mùi khói bếp quyện trong gió.
Thập niên 80 không dư dả.
Con người càng không dư dả thời gian.
Nếu không biết giữ phần của mình,
sớm muộn cũng sẽ bị kéo quá giới hạn.
An quay lại bàn, tắt đèn.
Trong bóng tối, cô không nghĩ đến ngày mai bán bao nhiêu trứng. Cô nghĩ đến cách giữ cho mọi thứ không vượt khỏi tầm tay.
Vì cô biết rất rõ:
con đường phía trước còn dài.
Và nếu ngay từ bây giờ đã để mình mệt vì chiều lòng người khác,
thì sẽ không đủ sức
đi đến cuối con đường ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






