"Không những không bị chém, còn được ở cạnh tướng quân."
"Đúng là mạng lớn."
"Hay là... tướng quân để ý nàng?"
Người vừa nói lập tức bị người bên cạnh bịt miệng.
"Muốn chết à? Tướng quân ghét nhất là mấy lời đồn kiểu này."
Thanh Thanh tất nhiên cũng nghe được vài câu bàn tán, nhưng cô chỉ cười trừ. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, Tạ Cảnh Uyên giữ mình lại chẳng phải vì thích, mà vì vẫn chưa hết nghi ngờ.
...
Ngày đầu tiên làm việc trong lều chủ soái chính thức bắt đầu.
Trời còn chưa sáng, Tiểu Đào đã lay nàng dậy.
"Thanh Thanh! Mau lên!"
"Mới... mấy giờ?"
"Năm canh rồi."
"..."
Thanh Thanh chỉ muốn khóc.
Ở hiện đại, sáu giờ sáng cô còn đang ngủ ngon.
Đến đây, trời chưa sáng hẳn đã phải dậy.
Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh, cô ôm khay trà đi vào lều.
Bên trong yên tĩnh lạ thường.
Tạ Cảnh Uyên đã thức từ lúc nào.
Hắn đang mặc võ phục màu đen, một tay cầm kiếm, một tay cầm khăn lau lưỡi kiếm.
Thanh Thanh đặt khay trà xuống.
"Tướng quân, trà của ngài."
"Ừ."
Hắn chỉ đáp một tiếng rồi tiếp tục lau kiếm.
Thanh Thanh đứng chờ vài giây.
Không có việc gì nữa.
Nàng quay người định đi thì giọng nói trầm thấp vang lên.
"Đứng lại."
"Dạ?"
"Rót trà."
"..."
Thanh Thanh ngẩn người.
*Ủa? Trà đã để ngay đây rồi mà.*
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn rót.
Đổ xong một chén.
Đưa tận tay hắn.
Tạ Cảnh Uyên nhận lấy.
Uống một ngụm.
"Quá nóng."
"..."
Thanh Thanh vội đổi sang chén khác, pha loãng thêm chút nước.
Lần này vừa phải.
Hắn uống xong rồi mới nói.
"Từ mai."
"Bảy phần nóng."
"..."
Thanh Thanh gật đầu.
"Dạ."
Trong lòng lại lẩm bẩm.
*Khó tính thật.*
...
Suốt mấy ngày sau đó, cô dần quen với nhịp sống mới.
Buổi sáng pha trà.
Quét dọn.
Sắp xếp thư phòng.
Buổi trưa mang cơm.
Buổi chiều thay nước, mài mực.
Buổi tối chuẩn bị nước tắm.
Tạ Cảnh Uyên rất ít nói.
Một ngày nhiều nhất cũng chỉ nói với cô mười câu.
Nhưng Thanh Thanh nhận ra một điều.
Hắn cực kỳ ngăn nắp.
Mọi thứ phải đặt đúng vị trí.
Ngay cả cây bút trên bàn cũng không được lệch quá nhiều.
Có lần Thanh Thanh vô tình để nghiên mực lệch sang trái.
Đến lúc quay lại...
Nó đã được đặt ngay ngắn như cũ.
Không cần hỏi cũng biết ai làm.
...
Một hôm, Thanh Thanh đang quét sân thì nghe tiếng hét.
"Có thích khách!"
Tiếng chuông cảnh giới vang lên khắp doanh trại.
Trong chớp mắt, hàng trăm binh sĩ rút kiếm.
Thanh Thanh giật mình, theo bản năng ôm đầu ngồi xuống.
Ở hiện đại, gặp chuyện nguy hiểm thì tìm chỗ trú.
Đó là phản xạ.
Tiếng binh khí va chạm vang lên liên tục.
Một bóng đen từ trên mái lều nhảy xuống.
Thanh Thanh còn chưa kịp nhìn rõ thì một thanh kiếm đã lướt ngang trước mắt.
"Keng!"
Tạ Cảnh Uyên xuất hiện.
Chỉ một kiếm.
Thích khách bị đánh văng ra xa.
Thêm ba người nữa lao tới.
Hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Động tác nhanh đến mức Thanh Thanh gần như không nhìn thấy.
Chỉ nghe tiếng kim loại va chạm.
Rồi...
Ba tên thích khách đồng loạt ngã xuống.
Máu nhuộm đỏ nền đất.
Thanh Thanh đứng chết trân.
Đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến võ công cổ đại.
Không phải kỹ xảo điện ảnh.
Không phải CGI.
Mà là thật.
Tạ Cảnh Uyên thu kiếm.
Lưỡi kiếm sáng loáng, không vương một giọt máu.
Lục Trường Phong chạy tới.
"Bẩm tướng quân, còn một tên bỏ trốn."
"Đuổi."
"Rõ."
Đúng lúc ấy.
Một tên thích khách vốn đã ngã dưới đất bỗng bật dậy.
Hắn rút đoản đao giấu trong tay áo rồi lao thẳng về phía Thanh Thanh.
"Chết đi!"
Khoảng cách quá gần.
Thanh Thanh chỉ kịp mở to mắt.
*Xong rồi...*
Trong khoảnh khắc ấy, một bóng đen chắn trước mặt nàng.
"Phập!"
Mũi dao đâm vào cánh tay người kia.
Thanh Thanh sững sờ.
"Tướng quân!"
Tạ Cảnh Uyên không hề đổi sắc mặt.
Hắn nắm chặt cổ tay tên thích khách.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên.
Tên kia còn chưa kịp kêu đã bị đá văng hơn ba trượng.
Các binh sĩ lập tức xông tới khống chế.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài hơi thở.
Thanh Thanh nhìn cánh tay đang chảy máu của hắn, mặt tái mét.
"Ngài... bị thương rồi."
Tạ Cảnh Uyên cúi xuống nhìn vết cắt.
"Không sao."
"Không sao cái gì!"
Thanh Thanh theo bản năng kéo hắn ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
"Lục Trường Phong!"
"Có!"
"Mau mang thuốc!"
Lục Trường Phong đứng đờ người.
Đây là lần đầu tiên có người dám lớn tiếng sai anh làm việc.
Anh nhìn sang Tạ Cảnh Uyên.
Không ngờ vị tướng quân chỉ bình thản gật đầu.
"Mang đến."
"Rõ."
Chưa đầy một lát sau, thuốc và băng vải được mang tới.
Thanh Thanh cẩn thận cắt lớp áo quanh vết thương.
Động tác rất thuần thục.
Nàng dùng nước sạch rửa máu rồi mới bôi thuốc.
Tạ Cảnh Uyên khẽ nhíu mày.
"Đau?"
Thanh Thanh tưởng hắn hỏi mình nên lắc đầu.
"Không."
"Ta hỏi."
"Sao ngài không thấy đau?"
"..."
Thanh Thanh ngẩng đầu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Đây là lần đầu tiên khoảng cách gần như vậy.
Nàng thậm chí còn nhìn rõ hàng mi dài và vết sẹo rất mờ nơi khóe mắt trái của hắn.
Tạ Cảnh Uyên bình thản đáp.
"Quen rồi."
Ba chữ đơn giản.
Nhưng không hiểu sao lại khiến lòng Thanh Thanh chùng xuống.
Quen rồi...
Phải trải qua bao nhiêu trận chiến.
Bao nhiêu lần bị thương.
Mới có thể bình thản nói ra hai chữ ấy?
Nàng khẽ thở dài, động tác băng bó cũng nhẹ hơn.
"Vẫn nên cẩn thận."
"Nếu nhiễm trùng sẽ rất phiền."
Tạ Cảnh Uyên không đáp.
Ánh mắt hắn lặng lẽ dừng trên gương mặt đang chăm chú băng bó cho mình.
Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, có người không sợ hắn, không nịnh bợ hắn, cũng không nhân cơ hội lấy lòng.
Nàng chỉ đơn thuần... lo cho vết thương của hắn.
Một cảm giác rất lạ len lỏi trong lòng vị chiến thần lạnh lùng.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức chính hắn cũng không nhận ra.
Chỉ có Lục Trường Phong đứng bên cạnh là âm thầm trợn tròn mắt.
*Xong rồi...*
*Tướng quân của mình... hình như bắt đầu có gì đó không đúng rồi.*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)