Sau vụ thích khách tập kích, doanh trại được canh phòng nghiêm ngặt hơn hẳn. Ban ngày tăng thêm hai đội tuần tra, ban đêm cứ nửa canh giờ lại đổi ca một lần. Bầu không khí vốn đã nghiêm túc nay càng thêm nặng nề.
Riêng Vương Thanh Thanh lại thấy có chút áy náy.
Nếu hôm đó Tạ Cảnh Uyên không đỡ thay nàng một nhát dao, người bị thương sẽ là cô.
Buổi tối, khi mang cơm đến lều chủ soái, Thanh Thanh không nhịn được mà liếc nhìn cánh tay trái của hắn.
Vết thương đã được thay băng.
Nhưng máu vẫn thấm ra một ít.
"Tướng quân."
"Ừ."
"Ngài... không đau sao?"
Tạ Cảnh Uyên vẫn chăm chú xem quân báo.
"Không."
"Nhưng máu vẫn chưa cầm hẳn."
"Không ảnh hưởng."
Thanh Thanh khẽ thở dài.
Đúng là người sắt.
Ở hiện đại, chỉ cần đứt tay một chút cũng đủ để nhiều người xuýt xoa cả buổi.
Còn người này bị dao đâm vẫn như chẳng có chuyện gì.
Nàng đặt mâm cơm xuống rồi bỗng hỏi: "Ngài ăn hết bữa tối chưa?"
"Chưa."
"Vậy ngài ăn đi."
"Để nguội không tốt."
Tạ Cảnh Uyên ngẩng đầu nhìn nàng.
Đây là lần đầu tiên có người thúc giục hắn ăn cơm.
Lục Trường Phong đứng bên cạnh ho khẽ một tiếng.
"Tướng quân... thuộc hạ cũng thấy nên ăn trước."
Tạ Cảnh Uyên khép quân báo lại.
"Được."
Thanh Thanh mỉm cười hài lòng.
*Ăn đúng giờ mới tốt cho dạ dày.*
...
Hôm sau, Thanh Thanh xin đầu bếp ít xương ống, gừng và táo đỏ.
Đầu bếp già tò mò hỏi: "Cô nương định nấu gì?"
"Nấu canh."
"Canh này giúp người bị thương hồi phục nhanh hơn."
Ông bán tín bán nghi nhưng vẫn đưa nguyên liệu.
Thanh Thanh hầm suốt gần hai canh giờ.
Mỡ được hớt sạch.
Nước canh trong veo.
Mùi thơm dịu nhẹ.
Ngay cả Tiểu Đào cũng phải hít hà.
"Nàng biết nhiều thật."
Thanh Thanh cười.
"Hồi nhỏ... mẹ ta hay nấu."
Nhắc đến mẹ, trong lòng nàng lại nhói lên.
Không biết ở thế giới kia, bố mẹ đã chấp nhận sự thật con gái mình biến mất chưa.
Có lẽ...
Họ đang rất đau lòng.
Tiểu Đào thấy nàng bỗng trầm xuống thì không hỏi thêm.
...
Buổi trưa, Thanh Thanh bưng bát canh đến lều chủ soái.
"Tướng quân."
"Có chuyện gì?"
"Ta... nấu ít canh."
"Ngài uống thử đi."
Tạ Cảnh Uyên nhìn bát canh trước mặt.
"Tự ngươi nấu?"
"Dạ."
"Lưu đại phu nói người bị thương nên ăn thanh đạm."
"..."
Thật ra Lưu đại phu chưa từng nói.
Là cô tự thêm vào.
Tạ Cảnh Uyên cầm bát lên.
Nếm một ngụm.
Mùi vị rất thanh.
Không giống những món ăn nặng vị trong quân doanh.
Hắn uống thêm ngụm thứ hai.
Rồi thứ ba.
Chẳng mấy chốc, cả bát đã hết sạch.
Thanh Thanh cười tít mắt.
Nhưng đủ khiến nàng vui cả buổi.
Lục Trường Phong đứng cạnh nhìn cái bát trống trơn mà không dám tin.
Bình thường tướng quân ăn rất ít.
Vậy mà hôm nay...
Lại uống hết sạch.
...
Chiều hôm ấy, trời bất ngờ đổ mưa.
Mưa biên quan rất lớn.
Gió thổi phần phật khiến nhiều lều nhỏ rung lên bần bật.
Thanh Thanh đang chạy đi thu quần áo thì một cơn gió mạnh thổi bay mấy tờ bản đồ trên bàn ngoài lều chủ soái.
"Ôi!"
Nàng vội vàng đuổi theo.
Một tấm bản đồ bị gió cuốn thẳng xuống vũng nước.
Thanh Thanh nhào tới nhặt.
Đúng lúc ấy, một bàn tay khác cũng giữ lấy mép bản đồ.
Nàng ngẩng đầu.
Là Tạ Cảnh Uyên.
Hai người cùng giữ một tấm bản đồ.
Khoảng cách gần đến mức Thanh Thanh có thể nhìn thấy vài giọt mưa còn đọng trên hàng mi của hắn.
"Tướng quân..."
"Buông."
"Dạ."
Nàng lập tức buông tay.
Vì buông quá nhanh nên trượt chân.
"A!"
Cả người mất thăng bằng.
Ngay trước khi ngã xuống bùn, một cánh tay đã giữ lấy eo nàng.
Thanh Thanh mở to mắt.
Hai người đều sững lại.
Tạ Cảnh Uyên chỉ giữ đúng một khắc rồi lập tức buông ra.
"Đứng vững."
"Dạ..."
Thanh Thanh đỏ bừng mặt.
May mà trời đang mưa.
Nếu không chắc ai cũng nhìn thấy.
Lục Trường Phong từ xa chạy đến.
"Bản đồ có sao không?"
Tạ Cảnh Uyên bình thản đưa bản đồ cho anh.
"Không."
"Vậy còn..."
Ánh mắt anh chuyển sang Thanh Thanh.
Nàng đang cúi đầu phủi bùn trên váy, hai bên tai đỏ đến mức tưởng như sắp bốc khói.
Lục Trường Phong cố nén cười.
*Tướng quân vừa ôm người ta.*
*Tuy chỉ một chút... nhưng đúng là ôm.*
...
Buổi tối, Thanh Thanh ngồi trong lều mình, hai tay ôm đầu gối.
Trong đầu cứ hiện lên cảnh ban chiều.
"Chỉ là đỡ mình thôi."
"Nghĩ nhiều làm gì."
Nàng tự vỗ nhẹ lên má.
Ở lều bên cạnh, Lục Trường Phong đang thay thuốc cho Tạ Cảnh Uyên.
Anh vừa băng bó vừa cười đầy ẩn ý.
"Tướng quân."
"Nói."
"Hôm nay ngài phản ứng nhanh thật."
"Cái gì?"
"Nếu chậm một chút, cô nương Vương chỉ ngã xuống bùn thôi."
Tạ Cảnh Uyên bình thản đáp: "Theo bản năng."
"Ồ..."
Lục Trường Phong kéo dài giọng.
"Thuộc hạ theo ngài sáu năm."
"Trước đây cũng có người ngã trước mặt ngài."
"Ngài còn tránh sang một bên."
"..."
Tạ Cảnh Uyên khựng lại.
Đúng là có chuyện đó.
Một tân binh từng vấp ngã khi bẩm báo quân tình, hắn chỉ bước sang một bước để người kia tự đứng dậy.
Vậy mà hôm nay...
Hắn lại theo bản năng đưa tay đỡ Vương Thanh Thanh.
Thấy chủ nhân im lặng, Lục Trường Phong mỉm cười.
"Chắc là..."
"Nàng ấy đặc biệt hơn một chút."
Tạ Cảnh Uyên không trả lời.
Nhưng đêm hôm ấy, khi cầm chén trà lên, hắn chợt nhận ra nhiệt độ vừa đúng như sở thích của mình.
Không quá nóng.
Cũng không quá nguội.
Mà người nhớ rõ điều đó...
Trong cả doanh trại, dường như chỉ có một mình Vương Thanh Thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)