Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, không khí vừa lúc, đột nhiên phòng riêng bị gõ vang lên.
Diệp Đồng nghi hoặc nói: “Chúng ta đồ ăn không phải đều lên đủ rồi sao?”
Gõ vài cái không động tĩnh, ngoài cửa người hô: “Chú Tư, mợ Tư, mở cửa đi.”
Nghe được âm thanh ngoài cửa của dì hai Lý Bội, Diệp Đồng bỗng chốc quay đầu nhìn về phía Diệp Triều, giải thích nói: “Không phải em.”
Diệp Triều bất đắc dĩ nói: “Anh không nghi ngờ em, mở cửa đi.”
Diệp Đồng có chút do dự, chuyện này...
Diệp Triều nói: “Bọn họ hẳn là tới vì anh, không mở cửa bọn họ cũng sẽ không đi, cứ mở đi.”
Diệp Đồng nhìn vào mắt chú út và mợ út rồi đứng dậy đi mở cửa.
Gõ lâu như vậy cửa mới mở ra, cả nhà bác hai sắc mặt đều không tốt lắm. Nhìn Diệp Triều ở trong phòng, dì hai Lý Bội âm dương quái khí nói: “Ôi chao, Tiểu Triều cũng ở đây à? Này sao không rảnh đi xem ông nội bị bệnh nhưng thật ra có thời gian rảnh tới ăn uống ha!”
Kỳ thật là hai cô em họ song sinh của Diệp Đồng đi ngang qua Úc Hương Viên vừa vặn nhìn thấy Diệp Đồng cùng Diệp Triều đi vào, chạy nhanh gọi điện thoại nói cho người trong nhà. Cả nhà bác cả gần nhất đều liên hệ không được Diệp Triều, nghe được tin tức lập tức liền tới đây.
Diệp Triều ngó mấy người liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Ông nội bị bệnh sao? Vậy đi tìm bác sĩ đi, tìm cháu có ích lợi gì.”
Bác hai Diệp Thế Kiệt nhìn Diệp Triều trách cứ nói: “Tiểu Triều, mày sao có thể nói ra loại lời bất hiếu này? Ông nội là ông nội ruột của mày, hiện tại bị bệnh mày đi nhìn xem cũng không quá phận đúng không?”
Chú út Diệp Thế Hoa nhíu mày nói: “Anh hai, các người cũng quá khoa trương, ông cụ bất quá chỉ là bệnh cũ tái phát ho khan hai tiếng, làm lớn chuyện đến nỗi như vậy sao?”
Vợ chồng bác hai Diệp Thế Kiệt trong lòng thầm mắng, cái lão tứ này cứ thích đối nghịch, phá hủy chuyện tốt của bọn họ .
Dì hai Lý Bội trách nói: “Chú Tư các người cũng quá không quan tâm ông cụ, ông cụ lần này chính là bệnh không nhẹ, cũng không thấy các người đi xem, còn có tâm tình ở chỗ này ăn ăn uống uống.”
Mấy người bạn của Diệp Đồng đều cảm thấy có chút xấu hổ, tự nhiên nghe được việc riêng tư nhà người khác. Diệp Đồng cũng cảm thấy rất xấu hổ, nhà bác hai có phải đầu óc có bệnh không, cứ thế này vạch áo cho người xem lưng? Nhưng mà có lẽ bọn họ là cố ý để mọi người nghe được, muốn làm bọn họ mất mặt.
Một thiếu niên xấu hổ mà đứng dậy nói: “Diệp Đồng, nếu không hôm nay đến đây thôi, dù sao cũng không còn sớm lắm, chúng ta lần sau rảnh lại đi chơi.”
Diệp Đồng nhìn đồ ăn trên bàn không còn nhiều lắm, gật gật đầu, xin lỗi nói: “Được, để các cậu chê cười, chúng ta đến tết lại đi.”
Mấy thiếu niên gật gật đầu, cùng chú út Diệp Thế Hoa, mợ út Đỗ Anh và Diệp Triều chào hỏi liền cùng nhau rời đi.
Nhìn thấy không còn người ngoài, chú út Diệp Thế Hoa nhìn vợ chồng bác hai Diệp Thế Kiệt không vui nói: “Anh hai, các người đây là thành tâm muốn làm cho chúng tôi không thoải mái đúng không?”
Dì hai Lý Bội cười khẩy nói: “Chú Tư các người làm thế này mà còn không cho nói sao?”
Mợ út Đỗ Anh cũng là người không dễ chọc, nghe dì hai Lý Bội nói như vậy lập tức trào phúng nói: “Chị dâu hai thật là còn có mặt để nói chuyện này sao, mỗi lần ông bà có chuyện gì không phải chúng tôi bao lớn bao nhỏ đi hầu hạ, các người mỗi lần đều miệng nói thật dễ nghe, mang đến quà tặng lại còn mang hơn phân nửa trở về.”
Dì hai Lý Bội cũng là loại cái da mặt dày, lập tức hừ cười nói: “Ai, con cháu chúng tôi cũng là không muốn làm ông cụ đau lòng đâu, lời người lớn nói chúng tôi cũng không dám không nghe.”
Diệp Triều ở trong lòng mắt trợn trắng, nói: “Chú út, chúng ta cũng về được rồi chứ?”
Chú út Diệp Thế Hoa bất đắc dĩ, nói: “Được, Tiểu Triều vậy cháu trên đường cẩn thận một chút.”
Diệp Triều mỉm cười nói: “Vâng, vậy chúng ta lần sau lại gặp, cháu về trước, Tiểu Đồng, em cùng anh ra đây một chút.”
Diệp Đồng gật gật đầu, tung tăng mà đi theo Diệp Triều phía sau, cậu nhóc thật sự không muốn cùng nhà bác hai Diệp Thế Kiệt ở chung một chỗ.
Diệp Triều muôn đi ra, vợ chồng bác hai Diệp Thế Kiệt ngăn lại đường đi nói: “Ông cụ muốn mày trở về một chuyến.”
Diệp Triều bĩu môi nói: “Đã biết, ngày mai về.” Giống như ruồi bọ, thật phiền.
Thấy Diệp Triều không kiên nhẫn, nếu người đã đáp ứng rồi bọn họ cũng không hề cường ngạnh ngăn lại, chỉ nói: “Mày đừng có đáp ứng rồi không tới.”
Diệp Triều hừ hừ, mang theo Diệp Đồng ra khỏi phòng.
Hai người ra Úc Hương Viên đi về phía lề đường trước mặt, Diệp Triều mở cửa ghế phụ, đem một cái hộp lớn đưa cho Diệp Đồng, nói: “Quà nhập học, cầm lấy đi.”
Diệp Đồng vừa thấy, cao hứng mà tiếp nhận nói: “Cảm ơn anh Triều, em thực thích! Nhưng mà cái này chắc tốn không ít tiền nhỉ?”
Diệp Triều xua xua tay nói: “Thích là được rồi, cũng không bao nhiêu tiền, thôi em về đi, anh cũng đi về đây.”
Diệp Đồng gật gật đầu, nói: “Vâng, vậy anh Triều anh đi thong thả, trên đường lái xe cẩn thận.”
Diệp Triều xua xua tay, ngồi vào ghế điều khiển, lái xe rời Úc Hương Viên.
Diệp Đồng vui vẻ ôm máy tính xách tay đứng ở cửa Úc Hương Viên, không bao lâu mọi người đều ra tới, nhà bác hai nhìn Diệp Đồng mang theo máy tính trong lòng, một trận không thoải mái dâng lên.
Hai cô em họ song sinh cũng là trong lòng ê ẩm, cái người anh họ này thật đúng là nặng bên này nhẹ bên kia!
Hai nhà không hợp, ra cửa sau cũng không đi cùng nhau.
Mợ út Đỗ Anh gật gật đầu nói: “Đúng vậy, đứa nhỏ này cũng rất đáng thương, cũng may ông trời có mắt, Tiểu Triều có số tiền này về sau cũng tốt hơn chút.”
Chú út Diệp Thế Hoa gật gật đầu, ông cảm thấy rất rất an ủi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




