Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN ĐẾN THỜI ĐẠI DỊ THẾ [ CHỦ CÔNG ] Chương 1: Nhà Giàu Mới Nổi

Cài Đặt

Chương 1: Nhà Giàu Mới Nổi

Nhìn những gương mặt giả tạo trước mắt, Diệp Triều vô cùng muốn tát cho mỗi người một cái, nhưng bất đắc dĩ vì họ đều khoác lên mình danh nghĩa trưởng bối, là tiểu bối hắn chỉ đành nín nhịn.

Mấy người thấy Diệp Triều hờ hững, trong lòng hận đến ngứa răng, nhưng để có thể moi thêm chút tiền từ tay tên nhóc này, bọn họ đành phải tiếp tục nở nụ cười, ra vẻ là trưởng bối hòa ái, dễ gần.

Chờ mọi người nói xong, cuối cùng cũng đến lượt Diệp Triều lên tiếng, hắn thản nhiên nói: “Bác cả, dì cả, bác hai, dì hai, dì út, thôi mọi người về đi. Không phải cháu không giúp, nhưng tiền bạc cháu đã tiêu hết rồi, không còn gì để giúp mọi người nữa.”

“Cái gì? Tiền nhiều như thế mà tiêu hết rồi à?”

Dì cả Trần Yến kinh hãi kêu lên, giọng có chút the thé, khiến Diệp Triều nhíu mày.

Mấy người dì hai cũng không dám tin. Lý Bội, dì hai, vẻ mặt hoài nghi nói: “Tiểu Triều, cậu đừng có gạt chúng ta! Đây là hơn năm trăm vạn đó!”

Diệp Triều buông tay, một vẻ tùy các người muốn tin hay không: “Cũng chỉ có mấy trăm vạn thôi. Cháu mua cái xe, mua nhà là hết sạch rồi. Có gì lạ đâu.”

Mấy người cảm thấy Diệp Triều chẳng có bản lĩnh gì mà khẩu khí lại lớn như vậy, hơn năm trăm vạn mà cũng không để vào mắt.

Bọn họ vẫn không tin, dì út Diệp Thiến nhíu mày nói: “Tiểu Triều, cháu vẫn còn giận bọn tôi chuyện cũ đấy à? Chuyện đó đâu thể trách hết chúng tôi được!”

Diệp Triều nhún vai nói: “Cháu nói thật là dùng hết rồi. Nhà cửa dạo này trang hoàng xong rồi, mấy hôm nữa đi lấy xe, tiền đã trả hết. Chuyện nợ nần của mọi người thì tự đi kiếm cách khác đi, tìm cháu cũng vô dụng thôi.”

Sắc mặt mấy người thật khó coi. Bác cả Diệp Thế Vinh trách móc: “Tiểu Triều, mày lớn rồi mà sao làm việc không có đầu óc gì vậy? Tiền đền bù vừa nhận đã tiêu sạch, đúng là quá hoang phí!”

Diệp Triều bĩu môi trong lòng. Ông già chết tiệt này quản rộng thật đấy, tiền là của hắn, hắn muốn tiêu thế nào thì tiêu, còn hơn giữ lại để cho lũ vong ân bạc nghĩa này chiếm dụng.

Thấy Diệp Triều không chịu nghe lời, mấy người nhất thời cũng đành bó tay, chỉ có thể xụ mặt bỏ đi.

Mấy người đi trên đường, lão nhị Diệp Thế Kiệt hỏi: “Anh cả, anh nghĩ thằng nhóc đó nói thật hả?”

Diệp Thế Vinh cau mày nói: “Thằng nhóc này nói thật bao giờ, nó lừa mình đấy, chẳng qua là nó không chịu đưa tiền ra thôi!”

Trần Yến tức giận nói: “Thế giờ phải làm sao? Lỡ bây giờ nó chưa tiêu hết, nhưng mà vài bữa nữa nó tiêu sạch thật thì sao!”

Diệp Thiến và Lý Bội cũng nhao nhao phụ họa.

Diệp Thế Vinh mặt mày âm trầm nói: “Thằng ranh này không nể mặt mình, chỉ có cách nhờ ông cụ ra mặt thôi.”

Dù sao thì ông cụ cũng là ông nội ruột của nó, để ông nội mở lời xem nó từ chối kiểu gì.

Mấy người gật gật đầu, cùng nhau trở về nhà Diệp Thế Vinh để tìm ông nội Diệp đứng ra giúp đỡ.

Diệp Triều thấy mấy người kia đi rồi cũng khóa cửa ra ngoài, dự định đi xem căn nhà mới mua, tiện thể tránh đầu sóng ngọn gió. Hắn vừa được đền tiền bù giải toả, đám bạn nhiều năm không liên lạc, hay mấy người cô, dì, chú, bác bình thường không qua lại gì đều tìm đến, làm hắn phiền hết sức.

Trình độ kinh tế ở huyện thành của họ thấp, vì vậy giá nhà không quá cao. Hắn đã dùng ba trăm vạn mua một căn biệt thự ở khu Tân Thủy mới phát triển. Không nói đến điều gì khác, diện tích đủ lớn, tuy hơi hẻo lánh nhưng không dễ bị quấy rầy, Diệp Triều vẫn rất vừa lòng. Chỉ là xe vẫn chưa lấy, mấy ngày nay đi lại không tiện lắm.

Nửa tháng sau, lái xe đi vào căn biệt thự đã trang hoàng xong, trong lòng Diệp Triều đầy hưng phấn. Chẳng trách nhiều người ghen tị với những người trúng tiền đền bù giải toả, ông đây không phải vừa giải toả xong liền trở thành người mà các cô gái hiện nay muốn gả nhất sao!

Đậu xe vào gara, Diệp Triều mở cốp xe dọn đồ mới mua vào nhà. Hắn tính toán từ nay về sau sẽ ở đây, khoảng thời gian này hắn không về thôn mà luôn ở khách sạn, thật sự không tiện. Giờ đây nhà cửa cuối cùng cũng đã trang hoàng xong.

Dọn đồ xong, Diệp Triều vừa mở điện thoại liền thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, hầu như đều do đám bác cả gọi tới.

Mở ra xem tin nhắn, phía trước còn là những lời lẽ ôn hòa hỏi anh đi đâu, sao không nghe điện thoại, phía sau chắc là nhịn không được nên đã bắt đầu gọi "thằng ranh con", còn dùng cớ ông nội bị bệnh để kêu hắn quay về. Lừa ai chứ!

Ông nội tuy tuổi không còn nhỏ, nhưng mỗi khi giáo huấn hắn thì lời nói đanh thép, khí thế dồi dào, làm sao đúng lúc này lại đổ bệnh được.

Đặt điện thoại sang một bên, Diệp Triều vui vẻ mở chai rượu vang đỏ mới mua, định bụng ăn mừng một chút. Uống một ngụm rượu vang đỏ, Diệp Triều tặc lưỡi, so với trước kia mua đắt hơn nhiều mà vẫn khó uống như vậy, thật là uổng tiền.

Đặt ly xuống, Diệp Triều chống tay lên lan can, ánh mắt nhìn xa xăm, cân nhắc xem sau này làm gì.

Trước đó làm việc ở công ty không vui vẻ gì, vừa có tiền đền bù hắn liền trực tiếp từ chức. Hơn năm trăm vạn này, trừ việc mua nhà, trang hoàng và mua xe, thì còn chưa đến hai trăm vạn, tiền đúng là không dễ kiếm chút nào!

Rất nhanh, bên kia đã gọi điện thoại tới. Diệp Triều vừa nghe máy, giọng nói kích động của cậu em đã truyền đến.

“Anh Triều, anh đang ở đâu vậy? Mấy người kia nói gọi cho anh không được nên gọi hết qua chỗ em này.”

Diệp Triều thản nhiên nói: “Anh ở nhà mới. Em nhớ đừng nói với họ, anh muốn yên tĩnh một chút.”

Đầu dây bên kia, Diệp Đồng thấu hiểu nói: “Em biết, khẳng định sẽ không bán đứng anh đâu!” Cậu bé kỳ thật cũng rất không thích đám bác bả bọn họ, quá tính toán, ở chung cảm thấy rất mệt mỏi.

“Ừ, tối nay gặp mặt ở đâu?” Diệp Triều hỏi.

“Buổi tối bảy giờ ở Úc Hương Viên, đến lúc đó anh đến cửa gọi điện thoại cho em là được.”

“Được.”

Cúp điện thoại, còn sớm mới đến bảy giờ, Diệp Triều chuẩn bị mua cho Diệp Đồng một chiếc máy tính xách tay, tính làm quà nhập học.

Lái xe đến trung tâm thương mại điện tử lớn nhất trong huyện, bên trong có rất nhiều nhãn hiệu sản phẩm điện tử. Diệp Triều chầm chậm đi dạo về phía trước, mấy cô gái xinh đẹp đi ngang qua, Diệp Triều nhìn thẳng đi qua. Chưa đi được hai bước thì lại bị một cô ta kéo lại.

Diệp Triều bất đắc dĩ quay người lại, cô gái xinh đẹp trừng mắt nói: “Này, Diệp Triều! Thấy chị họ mà không thèm chào hỏi à? Dạo này cậu trốn biệt đi đâu thế? Ông bị bệnh cậu biết không? Sao bố chị gọi điện cho cậu mà cậu không chịu nghe máy?”

Diệp Triều hất tay Diệp Oánh Oánh ra, thản nhiên nói: “À, thì ra là chị à. Điện thoại tôi sóng kém, không thấy ai gọi, không biết.”

Diệp Oánh Oánh giận dữ nói: “Lừa ai chứ! Tôi thấy cậu cố ý không nghe thì có.”

Diệp Triều nhún vai: “Chị muốn nghĩ sao thì tùy chị.”

Diệp Oánh Oánh hừ lạnh một tiếng: “Thế giờ cậu biết rồi đấy. Ông bảo cậu về nhà ngay.”

Diệp Triều bĩu môi nói: “Không rảnh.”

Một cô gái xinh đẹp bên cạnh nhíu mày nói: “Oánh Oánh, đây là người em họ mới giàu lên của cậu sao?”

Diệp Oánh Oánh gật gật đầu, trong lòng dâng lên một trận ghen tị. Tại sao tên này lại có số tốt như vậy, cô chú ba mất rồi còn để lại cho nó một mảnh đất, lần này phá dỡ đền bù liền được hơn năm trăm vạn! Cô ả mới tốt nghiệp đi làm, một tháng chỉ có mấy ngàn tệ, phải làm bao lâu mới có được năm trăm vạn chứ!

Cô gái kia nhìn về phía Diệp Triều lập tức có chút khinh thường, người này cũng quá bất hiếu, có chút tiền liền không thèm quan tâm đến người lớn trong nhà!

Những người xung quanh cũng chỉ trỏ.

Diệp Oánh Oánh chỉ trích: “Diệp Triều, có tiền rồi là cậu mặc kệ ông luôn sao? Cậu quá bất hiếu rồi đấy!”

Diệp Triều mỉa mai: “Cô nghĩ tôi không biết mấy người nhà bác cả đang tính toán gì à? Muốn lấy ông ra để ép tôi? Mơ đi!”

Diệp Oánh Oánh tức đến đỏ mặt, chỉ vào Diệp Triều nói: “Cậu đừng ăn nói hàm hồ, cậu bất hiếu lại còn làm như mình có lý à!”

Diệp Triều cười khẩy: “Tôi nói có sai không thì lòng cô tự biết.” Nói xong liền quay người bỏ đi.

Nhìn bóng dáng Diệp Triều tiêu sái rời đi, Diệp Oánh Oánh nghiến răng nghiến lợi, cầm lấy điện thoại gọi cho mẹ mình.

Cúp điện thoại, cô gái bên cạnh Diệp Oánh Oánh nhíu mày nói: “Cái người em họ này của cậu tính cách cũng quá ác độc!”

Diệp Oánh Oánh mất mát nói: “Nói làm gì! Cái thằng này vừa có tiền liền chảnh chó, không coi ai ra gì!”

Một cô gái khác bĩu môi nói: “Giống như nó thì không bao lâu tiền cũng tiêu hết, đến lúc đó không biết có chảnh nổi nữa không.”

Diệp Oánh Oánh cũng muốn thấy bộ dạng khốn khổ của Diệp Triều, nhưng cô ả lại không mong Diệp Triều tiêu hết tiền nhanh như vậy, nếu không bọn họ chẳng vớt được chút lợi lộc nào.

Đụng phải Diệp Triều, Diệp Oánh Oánh cũng không còn tâm trạng bầu bạn với bạn bè đi mua máy ảnh nữa, nói vài câu liền vội vàng rời đi.

Diệp Triều lại không bị ảnh hưởng gì, tiếp tục thong thả chọn máy tính.

Bảy giờ tối, tại Úc Hương Viên.

Xa xa nhìn thấy Diệp Triều từ đối diện đi tới, Diệp Đồng hưng phấn vẫy tay, hô: “Anh Triều, em ở đây này!”

Cậu bé từ nhỏ đã thân thiết với vị anh họ này, trước kia cô chú ba mất sớm cảm thấy hắn rất đáng thương, hiện tại anh họ có tiền cậu bé cũng đơn thuần mừng cho hắn, tuy có hâm mộ nhưng hoàn toàn không có ghen tị.

Nhìn thấy em họ hoạt bát, tươi sáng, tâm trạng Diệp Triều cũng vô thức tốt lên, nhanh chân đi đến bên cạnh Diệp Đồng, cười nói: “Sao không đợi ở bên trong?”

Diệp Đồng cười hì hì nói: “Ha ha, đây không phải sợ anh Triều không tìm ra sao, dù sao em cũng không đợi lâu.”

Diệp Triều vỗ vỗ vai thằng bé nói: “Mau vào thôi, đừng để cô chú sốt ruột đợi.”

Diệp Đồng gật gật đầu, hai người vừa nói vừa cười đi vào phòng riêng.

Trong phòng có một đôi vợ chồng trung niên, chính là chú út Diệp Thế Hoa và cô út Đỗ Anh, cùng với mấy thiếu niên mười tám, mười chín tuổi, chắc là mấy người bạn thân của Diệp Đồng. Diệp Triều cười chào hỏi mọi người.

Chú út Diệp Thế Hoa cười nói: “Tiểu Triều tới, mau ngồi mau ngồi.”

Cô út Đỗ Anh cũng hô: “Lại đây lại đây, Tiểu Triều ngồi chỗ này.”

Diệp Triều có quan hệ thân thiết với nhà chú út nên cũng không khách khí, ngồi xuống bên cạnh chú út, Diệp Đồng cũng ngồi gần Đỗ Anh.

Diệp Đồng đưa thực đơn cho Diệp Triều nói: “Anh Triều, anh xem có món nào anh thích ăn thì cứ gọi.”

Diệp Triều nhận lấy thực đơn, cười nói: “Được, vậy anh không khách khí nhé.”

Diệp Thế Hoa xua tay nói: “Khó có dịp ra ngoài tụ họp, mọi người đừng khách khí!”

Đỗ Anh cũng nói: “Đúng vậy, mọi người cứ thoải mái ăn uống, mấy đứa Tiểu La cũng xem thích ăn gì thì tự gọi món đi.”

Mấy thiếu niên nhao nhao nói: “Cảm ơn chú dì ạ.”

Diệp Triều nhanh chóng gọi vài món ăn, sau đó đưa thực đơn cho những người khác. Mấy người bạn của Diệp Đồng cũng không phải tính tình nhút nhát, mọi người thoải mái nhận lấy, mỗi người gọi một món.

Chỗ này lên món khá nhanh, tầm mười lăm phút mấy món họ gọi đã lục tục được mang lên. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, vừa nói vừa cười, không khí vô cùng hòa hợp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc