Bữa tối là một đĩa lớn thịt kho đầy ắp.
Cả nhà ăn sạch không còn một miếng.
Ai nấy đều thỏa mãn.
“Thịt kho thơm quá! Hôm nay coi như được ăn no rồi!” Thẩm Đại Bưu ngậm tăm trong miệng, giọng khàn khàn mang theo chút cảm khái.
“Ông còn dám nói? Tiền bạc trong nhà đều bị ông mang đi đánh bạc hết, hôm nay có thịt ăn, đều nhờ Thanh Việt nhà ta có bản lĩnh!” Lưu Thúy Hoa trừng ông một cái, nhắc đến Thẩm Thanh Việt thì đầy vẻ tự hào.
“Ta là nam nhân, đánh bạc vài ván thì sao? Lải nhải mãi.” Thẩm Đại Bưu bĩu môi, giọng có chút khó chịu.
Lưu Thúy Hoa hừ nhẹ, dọn bát đũa vào bếp, không thèm để ý ông nữa.
Thẩm Nhị Nha trở về phòng thêu quần áo mới.
Trong gian nhà chính chỉ còn lại Thẩm Thanh Việt và Thẩm Đại Bưu. Thẩm Đại Bưu nhìn quanh, lén lút ghé lại gần Thẩm Thanh Việt, làm động tác xin tiền: “Thanh Việt, con đã đưa nương con mười hai lượng bạc, cũng nên hiếu kính ta chút chứ?”
Thẩm Thanh Việt trả lời thẳng: “Bạc đã dùng hết rồi.”
Thẩm Đại Bưu không tin: “Với cái tính của con, sao có thể giao hết bạc? Con nha đầu Nhị Nha kia con còn cho năm lượng, ta là cha con, ít nhất cũng phải cho ta hai ba chục lượng!”
Đã lâu không tới sòng bạc, tay ngứa không chịu nổi.
Chờ có tiền rồi, lại đi chơi vài ván.
Thẩm Thanh Việt bình thản: “Nương và Nhị Nha lo việc nhà, giặt giũ nấu nướng không một lời oán trách, con đưa bạc cho họ không phải là chuyện nên làm sao?” Ngừng một chút, nàng nói thêm: “Cho dù con đưa bạc cho cha, cha cũng giữ không nổi, chẳng phải đều vào đổ hết sòng bạc sao?”
Thẩm Đại Bưu nhướng mày, nói đầy lý lẽ: “Hầu hạ nam nhân cho chu đáo vốn là việc nữ nhân phải làm! Mấy việc nhà đó đáng là gì! Ta là cha con, con kiếm được tiền thì phải hiếu kính ta trước!”
Thẩm Thanh Việt thầm bất lực, tư tưởng này mà đặt vào thế kỷ hai mươi mốt thì đảm bảo ế vợ cả đời.
Nàng không phải nguyên chủ, xét theo ý nghĩa nào đó, nàng chẳng phải con ruột của bọn họ.
Có làm tròn đạo hiếu thay nguyên chủ hay không, tùy thuộc vào ý muốn của nàng.
Tục ngữ có câu Thăng mễ ân, đấu mễ cừu*.
Thẩm Đại Bưu nhất thời cứng họng. Bản thân ông còn chẳng có hiếu, con sinh ra sao có thể hiếu thảo được?
Ông cười gượng: “Con không có bạc thì thôi, Nhị Nha sớm muộn cũng gả đi, giữ bạc cũng vô dụng, ta đi lấy năm lượng của nó về.”
“Khoan!” Thẩm Thanh Việt ngồi thẳng dậy, lên tiếng ngăn lại: “Cha dám động vào bạc của Nhị Nha, đừng trách con trở mặt!”
Thẩm Nhị Nha vừa mới thất tình, đi dạo mua sắm chút đồ mình thích, có khi sẽ quên được tên tra nam.
Tuyệt đối không thể để Thẩm Đại Bưu lấy mất tiền.
Thẩm Đại Bưu khó chịu: “Ta là cha con! Con không cho ta lấy tiền của Nhị Nha, lại không chịu cho ta tiền, chẳng lẽ mặc kệ ta sao?”
Thẩm Thanh Việt suy nghĩ một chút rồi nói: “Trên người con đúng là không còn tiền, nhưng… chúng ta có thể đi kiếm.”
Thẩm Đại Bưu ghé lại gần, hứng thú hỏi: “Kiếm thế nào?”
Thẩm Thanh Việt đề nghị: “Cha không phải biết săn bắn sao? Ngày mai chúng ta lên núi săn, tiền kiếm được chia đôi, thế nào?”
Nhân tiện thử luôn chức năng mới của hệ thống.
“Săn bắn?” Thẩm Đại Bưu kéo khóe miệng, thất vọng: “Ta còn tưởng con có cách kiếm tiền gì hay ho, hóa ra làm ta mừng hụt. Nếu săn bắn dễ vậy thì ai cũng lên núi, sao còn có người chết đói?”
“Vùng ngoài núi đông người, đến bóng con gà rừng cũng không thấy. Vào sâu bên trong thì cực kỳ nguy hiểm, thú dữ thường xuyên xuất hiện, chưa chắc săn được con mồi đã thành mồi của thú.”
Thẩm Thanh Việt cố ý khích: “Cha sợ chết à?”
“Ai mà không sợ chết…” Thẩm Đại Bưu vừa nói mấy chữ đã nhận ra giọng nàng có chút khinh thường, cảm thấy uy nghiêm của người cha bị xúc phạm, sắc mặt lập tức khó coi.
“Con nói kiểu gì đấy? Xem thường lão tử à?”
Thẩm Thanh Việt hỏi thẳng: “Ngày mai con lên núi săn, cha đi hay không?”
Thẩm Đại Bưu bị khích, nổi máu nóng: “Đi thì đi, ai sợ ai? Con ngay cả cung tên cũng không biết dùng, vừa hay ta dạy con.”
Thẩm Thanh Việt cong môi: “Một lời đã định.”
Sáng hôm sau.
Thẩm Thanh Việt và Thẩm Đại Bưu ăn sáng xong, lên núi săn bắn.
Lần trước đào rau dại đi núi Đông, lần này đi núi Tây.
Trùng hợp, Trương thẩm và hai phụ nhân trong làng cũng ở núi Tây.
Trương thẩm thấy hai cha con, liền buôn chuyện: “Cha con nhà họ Thẩm nổi tiếng lười biếng, một kẻ là con bạc ham ăn lười làm, một kẻ là ác bá không học hành, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây sao? Lại chịu lên núi săn?”
Chu thị nói chắc như đinh đóng cột: “Xem ra nhà họ Thẩm thật sự không còn lương thực, không đi tìm cái ăn thì cả nhà chắc chết đói!”
Hà thị lộ vẻ chán ghét: “Người nhà họ Thẩm chẳng ra gì, chết đói cũng không đáng thương!”
Trương thẩm gật đầu: “Nếu thật sự chết đói, cũng coi như trừ được một tai họa cho thôn.”
Tuy cách một đoạn, nhưng giọng ba người rất lớn. Thẩm Thanh Việt loáng thoáng nghe thấy, vốn không muốn để ý, nhưng thấy họ càng nói càng quá, liền đi tới, lạnh nhạt chào: “Ba vị thẩm rảnh rỗi thật, có thời gian đứng đây nói xấu ta, đã đào được rau dại chưa?”
Nói xấu sau lưng bị bắt tại trận, ít nhiều có chút xấu hổ. Trương thẩm vội xua tay: “Hung danh ngươi bên ngoài nổi như vậy, chúng ta đâu dám bàn tán sau lưng ngươi, chắc ngươi nghe nhầm rồi.”
Chu thị lập tức phụ họa: “Đúng đúng, chúng ta không nói ngươi, chỉ là tán gẫu mấy chuyện trong thôn thôi.”
Thẩm Thanh Việt nửa cười nửa không, trên mặt không lộ cảm xúc. Hai người không hề xin lỗi, chỉ qua loa đối phó, bề ngoài nghe như sợ nàng, nhưng thực chất lại ám chỉ nàng ức hiếp người khác.
Từ thái độ của ba người có thể thấy nhà họ Thẩm trong thôn cực kỳ không được lòng người.
Thẩm Thanh Việt không muốn tranh cãi, chỉ nhàn nhạt nói hai chữ mơ hồ: “Vậy sao?”
Sau đó lướt qua ba người rời đi.
Trương thẩm nhìn theo bóng lưng nàng, lẩm bẩm: “Sao ta có cảm giác Cẩu Đản như biến thành người khác…”
Hà thị quay về phía nàng, khinh miệt phun một tiếng: “Có biến cũng không thể biến thành người tốt!”
Chu thị liếc cây cung sau lưng Thẩm Đại Bưu, cười nhạt: “Thẩm Đại Bưu lâu rồi không săn bắn, chắc ngay cả con mồi cũng không ngắm trúng, theo ta thấy, hai cha con còn không bằng ở nhà nghỉ, tiết kiệm sức lực.”
Trương thẩm vốn miệng rộng, càng nói càng hăng: “Đúng vậy, lỡ gặp gấu hay hổ thì thành bữa ăn của thú dữ mất. Đến lúc đó, chắc hai cha con chạy còn nhanh hơn ai hết.”
Hà thị chen vào: “Người sao chạy nhanh hơn thú? Tháng trước thợ săn thôn bên vào núi rồi không về, người trong thôn vào tìm, chỉ thấy quần áo rách và chút máu thịt lẫn lộn.”
Chu thị lộ vẻ sợ hãi: “Đừng nói nữa, nghe rợn người quá. Chúng ta chỉ quanh quẩn bên ngoài đào rau thôi, tuyệt đối đừng vào sâu.”
Thẩm Thanh Việt đi càng lúc càng xa, không còn nghe rõ họ nói gì nữa.
Thẩm Đại Bưu khó chịu: “Ba con mụ đó đúng là đáng ghét, lúc nãy sao con ngăn ta?”
Thẩm Thanh Việt thẳng thắn: “Động tay thì mất phong độ, còn khiến cả thôn phẫn nộ, mà cãi thì cha cũng cãi không lại.”
Thẩm Đại Bưu hừ mũi: “Dù cãi không lại, cũng phải gào vài câu cho họ biết lão tử không dễ chọc!”
Thẩm Thanh Việt giọng bình thản: “Người trong thôn oán nhà họ Thẩm đã lâu, vì nể mặt cô phụ nên không dám đối đầu, chỉ dám nói xấu sau lưng, không cần để ý.”
“Chỉ cần nhà họ Thẩm sống tốt lên, tự nhiên sẽ có người chủ động kết giao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

